Cầu vồng tháng Bảy

(Baonghean) - Những ngày tháng Bảy, tôi hay nhìn lên vòm trời cao rộng. Trời tháng Bảy xanh ngăn ngắt. Cái màu xanh đắm đuối lại chứa bao âm ỉ cơn giông. Những cơn giông chớp lóe cuối chân trời. Không gian như nén lại chờ bùng nổ những cơn mưa rào mùa hạ. Cơn mưa ào đến rồi vụt tắt. Những mắt lá trong vườn ngơ ngác tròn xoe đẫm ướt nhìn nhau trước những bất chợt ào lên và tạnh ráo. Lại có những cơn mưa bóng mây thật điệu đà, uyển chuyển. Cứ như có, như không tạo ra bao phấp phỏng đợi chờ. Mưa bóng mây thật kiêu sa và lộng lẫy chừng nào thì mưa rào lại bốc đồng mạnh mẽ, chân thành chừng ấy...
 
Bóng mẹ. Ảnh: Xuân Tám
 
Tháng Bảy, tôi hay mơ mộng thả ký ức mình cuộn theo những đám mây. Thật lạ, mây tháng Bảy có gì phấp phỏng nỗi lòng? Một chút ưu tư, một chút hoài cảm hiện lên và tan biến. Có đám mây trắng nhẹ in hình bông hoa cúc quý phái, phút chốc cuộn thành thác nước vỡ tung. Có đám mây cuộn hình bóng mẹ tóc bạc, lưng còng phút chốc vun lên như một cây rơm đơn côi đỉnh đội đầu chóp nón. Tôi đã ví von, “những đám mây mặc áo” khi viết cho các con tôi. Có mây áo tơi xám trịch nặng nề, có mây áo lụa mỏng tanh, có mây áo dài lễ hội và có cả: “áo khoác hờ qua vai - cơn mưa nào chợt tạnh - quên cả cúc chưa cài?”.
 
Tháng Bảy vắt qua trời xanh và mây trắng là sắc cầu vồng ảo ảnh. Cầu vồng bảy sắc bắc sau cơn mưa như hồi quang phản chiếu đẹp đẽ. Tôi lại nghĩ về các anh, những người lính đã nằm trong lòng đất, đã hòa vào máu thịt đất đai Tổ quốc, nhưng cầu vồng hồn vía các anh vẫn rạng ngời. Cầu vồng bắc từ đất liền ra biển. Từ hương đất đến vị biển. Từ phù sa đến mặn mòi sóng cả. Từ quá khứ đến tương lai. Cầu vồng là hy vọng, là sắc độ thẩm thấu giữa con người với thiên nhiên. Cầu vồng không bao giờ gãy. Cột trụ của cầu vồng là niềm tin, là khát vọng giúp cho con người có thêm mơ mộng, bay bổng nhưng lại neo rất chắc với hiện thực đời sống ngặt nghèo của những giới hạn khắc nghiệt.
 
Vượt qua đó sẽ hoàn thiện, cầu vồng bắc qua mây là hào quang và cũng chính là quang phổ lọc qua bao bụi bặm thời gian, qua những biến đổi thăng trầm lịch sử để báo hiệu cho những cơn mưa ngọt lành, trong suốt. Cầu vồng không sắt thép, nhưng còn có những giá trị trường tồn bất biến giúp con người thăng hoa và đón đợi. Một tia chớp ư? Có thể bùng lên giông bão. Huống chi đây là cả một giao thoa ám ảnh mà thiên nhiên ban tặng con người. Tôi cứ nghĩ bảy sắc cầu vồng tháng Bảy chính là hình ảnh các anh hùng liệt sỹ, một hồi quang mà ít có tượng đài nào xây được bằng khát vọng hướng tới tương lai... 
 
Tháng Bảy, chỉ một nhịp cầu thời gian nữa thôi, cầu vồng sẽ bắc sang mùa Vu Lan báo hiếu.
 
Nhà văn Nguyễn Ngọc Phú