Thơ - Truyện

Chùm thơ Nguyễn Trường Thọ

P.V 17/09/2026 13:46

Nhà thơ Tùng Bách chọn và giới thiệu

Lục bát là sở trường, thế mạnh của nhà thơ Nguyễn Trường Thọ. Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hiện sinh sống ở đô thị Vinh. Với 4 tập thơ đã xuất bản: Lắng lại phù sa, Lặng lẽ thương, Đặt tay lên ngực trống đồng, Phía bên này của mùa thu. Xem ra, số bài thơ viết theo thể lục bát của Nguyễn Trường Thọ được coi là thành công nhất.

Đề tài trong thơ Nguyễn Trường Thọ rộng mở, phong phú và đa dạng. Thơ ông luôn hướng về cội nguồn, đất nước, quê hương, về thân phận con người.

Nghệ An cuối tuần trân trọng giới thiệu chùm thơ lục bát tiêu biểu của ông.

anen-nui-quyet-song-lam-copy.png
Đặt tay lên ngực trống đồng

Đặt tay lên ngực trống đồng
Để nghe tiếng vọng Lạc Hồng nghìn năm
Dịu đi giọt mắt ướt đầm
Dịu đi giọt máu tím bầm Mỵ Châu
Dấu đường lông ngỗng còn đau
Trắng phau chìm nổi bể dâu kiếp người
Một trăm chiếc trống làng tôi
Năm mươi xuống biển năm mươi lên rừng
Tay nắm chặt mắt rưng rưng
Thề non hẹn bể đã từng từ đây
Nước non thuở ấy hao gầy
Cháu con vun đắp tròn đầy nơi nơi
Đêm dầu cạn ngày đèn vơi
Lệnh vua ban bố bề tôi một lòng
Non sông xã tắc hưng vong
Đặt tay lên ngực trống đồng lắng nghe!

Nhân dân

Là rừng trúc là lũy tre
Xanh non hương cốm lắng về hương sen
Là giọt bấc là ngọn đèn
Thanh bần thắp sáng nỗi niềm áo cơm
Là cay đắng là thảo thơm
Đồng xa bóng rạ bóng rơm bóng làng
Là nghèo khó là giàu sang
Chân bùn tay lấm huy hoàng vinh hoa
Là suối mẹ là núi cha
Là nguồn cội là ông bà tổ tiên
Là dâu thảo là rể hiền
Là con là cháu nối liền thế gian
Là mây trắng là khói lam
Lặn vào mưa nắng hòa tan trong ngần
Hiểm nguy khi Tổ quốc cần
Đồng lòng không tiếc muôn lần máu xương
Nơi hải đảo chốn biên cương
Ở đâu cũng hóa quê hương gũi gần
Khiêm nhường hai tiếng nhân dân
Muôn năm đất nước bước chân vững bền

Ngọn khói đốt đồng

Vẫy lên như thể bàn tay
Xua đi hết khoảng heo may bất cần
Níu mênh mông xuống thật gần
Gốc rạ rần rật cháy phần dở dang
Cánh đồng rộm một màu than
Gió đưa ngọn khói hòa tan với trời
Mun tro ở lại với người
Dặn mùa bấu chặt không rời đất nâu

Rơm mới

Còn phẳng phiu nếp gấp mùa
Truốt xong hạt mẩy mới lùa lép đi
Ngày rây thêm hạt nhu mì
Thúc làn mây nõn dậy thì heo may
Cầm nhồn nhột nhặm bàn tay
Trên đồng gió chướng rơm quay vội vàng
Thảo thơm lắng lại dịu dàng
Đựng đầy ống nắng chốt vàng ngày Thu

Vời cao bóng hạc

(Thắp hương viếng cụ Nguyễn Công Trứ)
Thu se se gió heo may
Mùa đưa chút rét cầm tay đan lùa
Trong trưa có tiếng ai đùa
Thềm mây nắng đến thêu thùa rồi đi
Vịn ngày rêu cũng thiên di
Gió thông thắt bão vu vi thổi về
Biển yên lặng bớt bộn bề
Nghèo giàu nhựa trải đường quê êm thừa
Vời cao bóng hạc mây đưa
Trước đền nắng bắc thang trưa điểm ngày
Khẩn hoang mở đất cấy cày
Thanh liêm chính trực ngông dày Củng* đây.
______________________
(*Củng: Tên tục của cụ Nguyễn Công Trứ)

Núi Quyết

Tẽ li ti ánh mặt trời
Rừng thông tóc núi chải ngời ban mai
Đi qua xanh biếc rộng dài
Vi vu nhạc gió đan cài vang âm
Đi qua biết mấy thăng trầm
Núi hun đúc núi người cầm kiên gan
Tiếng bom tiếng đạn cũ càng
Gió lào nắng nỏ dịu dàng lắng trong
Đền Quang Trung nhắc dõi dòng
Nghìn năm núi Quyết trong lòng vẫn Vinh

Bóng buồm

Dải lụa trầm biếc tìm trôi
Phù sa đã đậm cánh nôi đã mùa
Heo may giăng rộng lá bùa
Để Thu chầm chậm thêu thùa nhớ thương
Đến đây ngỡ hết vô thường
Bão còn chặn lối nghẽn đường mưa tuôn
Sông long lanh cất vạt buồn
Lòng chưa cạn nhớ bóng buồm ngày xa
0 0 0
Chùm thơ Nguyễn Trường Thọ
Google News
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO