David’s Sling: Cận cảnh hệ thống phòng không Cây đũa thần của Israel
David’s Sling là lớp phòng thủ tầm trung quan trọng trong mạng lưới đa tầng của Israel, chuyên đánh chặn tên lửa đạn đạo và UAV bằng công nghệ va chạm trực tiếp.
David’s Sling (Súng cao su của David), còn được gọi là “Cây đũa thần”, là hệ thống phòng không tầm trung do Israel phát triển nhằm lấp đầy khoảng trống giữa hệ thống Iron Dome (tầm thấp) và Arrow (tầm cao). Hệ thống được thiết kế để đối phó với các mối đe dọa phức tạp như tên lửa đạn đạo tầm trung, tên lửa hành trình và các thiết bị bay không người lái (UAV) cỡ lớn.
Quá trình phát triển và hợp tác quốc tế
Chương trình David’s Sling khởi động từ năm 2006 bởi Tập đoàn Rafael của Israel. Đến năm 2008, Israel ký thỏa thuận hợp tác với Mỹ, nhận nguồn viện trợ khoảng 1,99 tỷ USD trong giai đoạn 2006-2020 để nghiên cứu và sản xuất. Công ty Raytheon (Mỹ) đóng vai trò đối tác chính, tham gia phát triển tên lửa đánh chặn Stunner và hệ thống bệ phóng.

Sau nhiều cuộc thử nghiệm thành công từ năm 2012 đến 2017, hệ thống chính thức đi vào biên chế của Không quân Israel vào tháng 3-2017. Lần đầu tiên David’s Sling tham gia thực chiến là vào tháng 7-2018, khi đánh chặn tên lửa OTR-21 Tochka phóng từ Syria.
Cấu tạo và các thành phần tác chiến chính
Một khẩu đội David’s Sling tiêu chuẩn bao gồm xe phóng cơ động (TEL), radar điều khiển hỏa lực ELM-2084, trung tâm quản lý tác chiến Golden Almond và tên lửa Stunner. Toàn bộ hệ thống được đặt trên khung gầm xe tải quân sự, cho phép triển khai linh hoạt và cơ động nhanh trên chiến trường.

Radar đa nhiệm EL/M-2084
Hệ thống sử dụng radar quét mảng pha điện tử chủ động (AESA) EL/M-2084 do Elta Systems phát triển. Radar này có khả năng phát hiện mục tiêu ở khoảng cách từ 250 đến 300km. Ở chế độ giám sát, nó có thể theo dõi tới 1.100 mục tiêu cùng lúc; trong khi ở chế độ điều khiển hỏa lực, nó bám bắt 200 mục tiêu mỗi phút để dẫn đường cho tên lửa.

Trung tâm chỉ huy Golden Almond
Được coi là “bộ não” của hệ thống, trung tâm Golden Almond do Elbit Systems phát triển chịu trách nhiệm xử lý dữ liệu từ các cảm biến. Sau khi phân tích quỹ đạo và điểm rơi của mối đe dọa, hệ thống sẽ đưa ra quyết định phóng tên lửa đánh chặn Stunner theo phương thẳng đứng.
Stunner: Tên lửa đánh chặn không đầu đạn
Điểm khác biệt lớn nhất của Stunner - “trái tim” của hệ thống - là cơ chế tiêu diệt mục tiêu bằng va chạm trực tiếp (hit-to-kill) thay vì dùng đầu nổ. Phương pháp này giúp loại bỏ hoàn toàn mục tiêu và giảm thiểu rủi ro từ các mảnh vỡ thuốc nổ.

Tên lửa Stunner dài 4,6m, sử dụng động cơ nhiên liệu rắn ba xung, cho phép đạt tốc độ tối đa lên tới 9.200km/giờ (tương đương hơn Mach 7.5). Với tầm bắn từ 40 đến 300km và trần bay 15km, Stunner có thể tiêu diệt cả những tên lửa đạn đạo chiến thuật hiện đại như Iskander hay DF-15.
Mũi tên lửa có thiết kế bất đối xứng giống hình cá heo, tích hợp đầu dò kép: cảm biến điện quang/hồng ngoại ảnh nhiệt và đầu dò radar chủ động. Sự kết hợp này giúp tên lửa hoạt động chính xác trong mọi điều kiện thời tiết và khó bị đánh lừa bởi các biện pháp gây nhiễu điện tử.

Theo ước tính từ nhà sản xuất Raytheon, mỗi quả tên lửa Stunner có giá khoảng 1 triệu USD. Biến thể dành cho thị trường quốc tế mang tên SkyCeptor được đánh giá có khả năng đánh bại ít nhất 92% các loại tên lửa đạn đạo chiến thuật phổ biến hiện nay.


