Hiểu thêm về tấm văn bia khắc trên đá cổ nhất Việt Nam hiện nay ở Nghệ An

(Baonghean.vn) - Ma nhai kỷ công bi văn là tấm bia do Hoàng giáp Nguyễn Trung Ngạn soạn và khắc lên vách núi Thành Nam, kỷ niệm chiến công của Thái thượng hoàng Trần Minh. Đây là một trong những tấm văn bia “độc nhất vô nhị” trên đất nước ta, tốn nhiều “giấy dó mực Tàu” của nhiều sử gia thời phong kiến. Dù đã qua gần 7 thế kỷ, bài văn khắc trên núi đá năm nào như vẫn còn tươi nét bút.
ma nhai
0:00
Tản văn: Ngoảnh mặt và đêm

Tản văn hay: Ngoảnh mặt và đêm

(Baonghean.vn) - Tản văn của Hồ Huy dù luôn có vẻ được viết bằng nỗi trải đời, bằng nhiều trăn trở dằn vặt, thì người đọc vẫn thấy những tia ánh sáng lóe lên ở phía sau những nỗi buồn. Khi viết về bóng đêm, Hồ Huy vẫn hé mở ra những ánh sáng. Khi viết về mặt đất, nơi tối tăm và chứa nhiều bí ẩn, Hồ Huy vẫn mô tả những mầm cây ươm chồi chuyển nhựa. 
Truyện ngắn: Chiếc áo của thầy

Đọc truyện đêm khuya: Chiếc áo của thầy

(Baonghean.vn) - Bằng lối kết cấu lắp ghép ở đó đan xen giữa hiện tại và quá khứ, Bùi Việt Phương đã kể lại cho chúng ta một câu chuyện thật ấm nồng về tình thầy trò, bên cạnh đó đã khắc họa nhân vật những người thầy giản dị mà cao cả, những người đã mang một lớp học đầy tình thương đến cho những học sinh nghèo vùng cao. Với ngôn ngữ khá linh hoạt, vừa giàu chất tự sự vừa đẫm chất trữ tình, truyện ngắn của Bùi Việt Phương gieo vào lòng người đọc thật nhiều cảm xúc, và có lẽ là cả những giọt nước mắt nữa.
Tản văn hay: Sân gạch nhà tôi

Tản văn hay: Sân gạch nhà tôi

(Baonghean.vn) - Với những ai từng lớn lên ở thôn quê, chắc hẳn khoảnh sân gạch không xa lạ gì, bởi đó chính là tuổi thơ của những đứa trẻ; là nơi mẹ trải bùn để gieo mạ cấy; nơi mọi người hối hả tuốt lúa mùa gặt, phơi thóc và cho những con gà ăn; nơi mẹ thường lấy chậu ra hứng nước mưa mỗi khi trời trút nước, mấy bố con trải chiếu ra nằm vào những đêm đầy sao...
Truyện ngắn: Đi về giữa chợ

Đọc truyện đêm khuya: Đi về giữa chợ

(Baonghean.vn) - Truyện đêm nay kể về những lần gặp gỡ giữa hai con người tưởng chẳng có mấy liên quan: một người đàn ông nhiều tuổi bị khuyết tật, đánh đàn cò ngoài chợ để kiếm tiền và như ông nói, để mua vui cho thiên hạ; và một cô gái trẻ thường đi chợ vào ngày chủ nhật. Hai mảnh đời vô tình gặp nhau tại một buổi chợ trưa, để rồi sau đó, từ một mối quan tâm dành cho âm nhạc, họ dường như đã được kết nối với nhau, bằng sự thương cảm, quan tâm của những con người có lương tri, biết lắng nghe và san sẻ với người khác.
Tản văn hay: Làng trong phố

Tản văn hay: Làng trong phố

(Baonghean.vn) - Làng xưa với những thứ làm nên hồn cốt của nó đã không còn, nhưng trong tâm trí tác giả, nó vẫn hiện diện. Phố ở trước mặt, nhưng làng ở trong tim. Đinh Tiến Hải đặt tên tản văn là “Làng trong phố” để nói rằng hình ảnh của làng vẫn không mất đi, dẫu cổng làng, lũy tre và bao thứ khác không còn. Làng vẫn không mất đi, bởi thứ hiện hữu trong tâm tưởng con người mới là thứ mạnh mẽ và bất diệt. 
Đọc truyện đêm khuya: Bám nghề

Đọc truyện đêm khuya: Bám nghề

(Baonghean.vn) - Bằng một lối viết chắc tay, một giọng điệu chậm rãi bình thản, một ngôn từ khá linh hoạt, vừa chú trọng ngoại cảnh vừa biết cách khai thác nội tâm nhân vật, Bùi Duy Phong đã mang đến một truyện ngắn thật giản dị, đời thường nhưng cũng gợi những suy tư, xao xuyến. Truyện ngắn của anh như một lát cắt của đời sống, đó là bức tranh mà mỗi người chúng ta có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, nhưng cách anh kể về nó, cách anh khai thác những góc độ mang tính nhân văn của nó, đã khiến cho câu chuyện trở nên sinh động, hấp dẫn.
Đọc truyện đêm khuya: Tạp văn 'Nhọ' [Phần 1+2](Tác giả: Lê Hồng Tuân)

Đọc truyện đêm khuya: Tạp văn 'Nhọ' [Phần 1+2](Tác giả: Lê Hồng Tuân)

(Baonghean.vn) - Các bạn thân mến, Lê Hồng Tuân chắc hẳn là tác giả khá quen thuộc, anh đã cho ra đời những đầu sách bán chạy như: Nhọ, Huyền đề, Bêu nắng, Phượt tử du ký… Lê Hồng Tuân có biệt danh tự gọi là Phọt Phẹt - đây cũng là tên của blog và facebook đình đám của anh, được đông đảo cư dân mạng biết đến. Nhiều bài viết của anh đăng trên các nền tảng mạng xã hội thu hút lượng lớn bạn đọc, dù nội dung các tạp văn không có gì lớn lao, song chính bút pháp riêng có của Lê Hồng Tuân đã làm nên điều đặc biệt.