Nhìn những mùa thu đi...

(Baonghean) - Chiều cuối tuần, cho mình một chút thư thái, chạy xe loanh quanh những con phố dài, lơ đãng thả những suy nghĩ đâu đâu. Trời Thu trong xanh, gió lao xao trên từng con phố nhỏ, hoa sữa nồng nàn ướp hương vào gió miên man. Thoảng bên tai câu hát da diết của Khánh Ly với một ca khúc của Trịnh: “Gió heo may đã về/Chiều tím loang vỉa hè/Và gió hôn tóc thề/Rồi mùa thu bay đi”…

Ảnh minh họa: An Vinh
 
 
 
Thành Vinh vào Thu, trời cao và trong xanh. Trên đỉnh rú Quyết, những cây bàng đã chuyển dần sang sắc đỏ, thi thoảng vài chiếc lá vàng rơi, xoay nghiêng, xoay nghiêng rồi vương lên tóc rối, những đám hoa dại hoang hoải tím cả lối đi. Nổi bật giữa đám hoa dại kia là những bông Cát Cánh tím ngan ngát. Hồi còn sinh viên, trong lần đi cắm trại dã ngoại trên núi Dũng Quyết, nó đã được cậu bạn học khoa Sinh giảng giải về loài hoa này. Rằng, Cát Cánh là một trong những loài hoa dại cứng cỏi nhất, chúng thường trở lại một cách thủy chung năm này qua năm khác. Chúng còn mang trong mình ý nghĩa của sự bền bỉ do khả năng tồn tại dẻo dai và sẵn sàng khước từ khi bị chiếm đoạt: những đóa hoa hình quả chuông lay động sẽ nhanh chóng rũ xuống một khi bị hái. Vậy nên, dù yêu lắm màu tím thủy chung ấy, chưa bao giờ nó đưa tay ngắt bông Cát Cánh kia, nó sợ lắm những cánh hoa rũ xuống, héo hon…
 
Thành Vinh vào thu, Quảng trường Hồ Chí Minh rực rỡ những sắc màu; cờ vui, cờ Tổ quốc tung bay trong nắng thu rực rỡ; những thảm cỏ xanh mơn mởn; những rặng tre trên núi Chung mô phỏng rì rào trong gió; những hàng cau thẳng tắp đưa hương thoang thoảng… Nhìn lên tượng Bác, thấy ấm lòng, như vang vọng câu hỏi “Tôi nói đồng bào nghe rõ không?” vào thời khắc lịch sử năm nào…
 
Mùa thu, người ta dễ dàng tìm được những khung cảnh bình yên, lãng mạn ngay giữa phố phường ồn ào, náo nhiệt. Thời gian như trôi chậm hơn, một chút suy tư lảng bảng giăng mắc như tơ nhện. Phóng xe đi chầm chậm để cảm nhận bước đi của mùa thu nhẹ nhàng, điềm tĩnh và để chiêm nghiệm, suy tư về con người, về cuộc sống. Vòng vèo qua những ngõ ngách, những con phố xưa với ngôi nhà mái ngói "thâm nâu" nép mình dưới những tán bàng rợp mát. Dừng chân ở một quán ăn vặt trên phố Kim Đồng, con phố nhỏ nép mình dưới những dãy nhà cao lớn, râm mát bóng cây xanh. Nó ngồi đó suốt một giờ đồng hồ chỉ để lắng nghe dăm ba câu chuyện tếu, vài tiếng cười đùa vui vẻ từ nhóm bạn bàn bên cạnh. Nhưng đó chỉ là cái cớ để nó ngắm nhìn dòng người qua lại tấp nập trên phố, ngắm trời mây và ngắm lá thu rơi, tìm cho mình một chút bình yên…
 
Thành Vinh vào thu, là những đêm chợt tỉnh giấc vì lạnh, với tay tắt chiếc quạt đang quay chầm chậm, kéo chăn trùm kín người như một cái kén; là buổi sáng dậy sớm, trời cao và trong xanh, gió xào xạc và rộng đến mênh mông. Hít thở thật sâu, buông mái tóc dài ngang lưng, mỉm cười bước ra phố, hòa mình vào dòng xe cộ đông đúc. Là những đêm khuya đi làm về, cái lạnh len lỏi vào từng sợi vải. Đôi bàn tay khẽ run run, gió mơn man môi mềm. Chợt ước ao, giá như ai đó nắm lấy tay và trao cho mình hơi ấm… Là những sáng chủ nhật, tìm đến quán cà phê Goong, chọn cho mình chỗ ngồi sát ban công, hít hà mùi hoa sữa, soạn một SMS: “Em ngồi ở đây và nhớ anh”, rồi lưu vào thư nháp. Đó là những tin nhắn chẳng bao giờ được gửi. Lâu lâu, vì quá nhiều mà phải xóa đi… Mùa thu, có ai đó vẫn cứ lang thang trên những con phố dài đằng đẵng, thả những suy nghĩ đi đâu đâu. Chợt nhớ, chưa bao giờ mình cùng nhau đi qua mùa thu. Thế nên cái nắm tay mùa thu vẫn còn xa lắm trong giấc mơ của em. Thế nên, nỗi nhớ mùa thu cứ sâu thêm, quay quắt thêm, hoang hoải thêm. Chợt cay mắt khi nghe giai điệu: 
 
 
“Nhìn những lần thu đi/Tay trơn buồn ôm nuối tiếc/Nghe gió lạnh về đêm.
 
Hai mươi sầu dâng mắt biếc/Thương cho người rồi lạnh lùng riêng”…
 
Thanh Tường