Niềm day dứt tội lỗi

(Baonghean.vn) - Người đàn bà ấy từng là hiệu phó một trường mầm non ven thành phố; từng là người mẹ hiền, vợ đảm trong một gia đình có 2 cậu con trai ngoan ngoãn, có chồng là công chức nhà nước, hết lòng thương yêu vợ con và chăm lo vun vén cho gia đình... Vậy mà, bây giờ, người đàn bà ấy đang là phạm nhân chấp hành án tù giam tại trại giam số 6 - Bộ Công an, đóng tại xã Hạnh Lâm- Thanh Chương.

Trung tá Hồ Thần Kỳ - Đội phó Đội quản lý giáo dục Trại giam số 6 chỉ một phạm nhân đeo băng đỏ ở tay nói: "Người này nguyên là hiệu phó trường mầm non, nhờ cải tạo tốt và có ý thức chấp hành kỷ luật nên được Ban giám thị Trại phân công làm buồng trưởng". Đôi mắt đẹp nhưng buồn u uẩn của người đàn bà khiến chúng tôi chú ý...


Phải nhờ đến các giám thị thuyết phục, Nguyễn Thị V mới chịu trò chuyện. Cũng phải, với người từng là lãnh đạo một đơn vị, việc trải lòng, nhất là câu chuyện dính dáng tới pháp luật quả là điều không dễ dàng. Lần giở cáo trạng của Viện KSND tỉnh 2 năm trước, thật bất ngờ: Cô hiệu phó dạy người nhưng không răn mình ấy lại cả gan tự "phong" cho mình cái mác "cháu bộ trưởng" và hứa xin việc cho nhiều người. Cầm 30 bộ hồ sơ xin việc và gần 1 tỷ đồng "phí bôi trơn", V mang hết tiền đi mua sắm, còn hồ sơ của các nạn nhân thì được "gửi" vào hiệu cầm đồ. Cầm tiền mà không chạy được việc, bị đòi nợ ráo riết, V tiếp tục lừa tiếp các nạn nhân sau để có tiền hoàn trả cho các nạn nhân trước, thậm chí phải vay nặng lãi để thanh toán. Thế nhưng, càng vay càng nợ, tổng số tiền mà V lừa đảo lên tới 3 tỷ đồng. Không có tiền hoàn trả cho các bị hại, đầu năm 2009, V bị TAND tỉnh tuyên phạt 15 năm tù giam và được chuyển đến thi hành án tại trại giam này.

V khá trải lòng khi kể về cuộc đời mình bằng những giọt nước mắt hối tiếc: "Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình gia giáo, cả bố và mẹ đều làm giáo viên ở Nam Đàn. Được bố mẹ cho đi học sư phạm, năm 1989, em được bố trí về trường mầm non Ng. L công tác và không lâu sau đó được bổ nhiệm làm phó hiệu trưởng nhà trường.

Năm 1993, em lấy chồng và có 2 đứa con trai, cháu đầu sinh năm 1995, cháu nhỏ sinh năm 2000. Chồng em là một công chức bình thường, lương 2 vợ chồng nuôi 2 đứa con ăn học cũng không phải là việc gì quá vất vả, bởi tại thời điểm bị bắt giam, lương của em cũng đã hơn 3 triệu rồi. Có lẽ nhiều người sẽ phải ghen tỵ với gia đình em, nhưng với em chừng ấy không đủ.

Thấy chồng người ta có cái xe đẹp để đi, con cái người ta có quần áo đẹp để mặc, lòng em luôn ghen tỵ nên có người mách nước tìm người chạy việc là em lao theo. Đến khi vỡ ra thì không cứu được nữa, cả đời em, cả hạnh phúc của gia đình em đều không thể cứu được".


Với số tiền nợ lên tới hơn 3 tỷ đồng, gia đình 2 bên nội ngoại đã phải bán nhà cửa, đất đai, tài sản để giúp V trả nợ nhưng cũng chỉ trả được 1 tỷ. Biết không trốn tránh được pháp luật, mẹ V khuyên con đi đầu thú. "Cứ nghĩ đến cảnh phải ngồi tù đằng đẵng mấy chục năm, rồi danh dự của gia đình, rồi hai đứa con đang lớn, chúng sẽ nhìn bạn bè như thế nào khi có mẹ đi tù, đã có những lần em muốn kết liễu đời mình. Ích kỷ quá phải không chị? Nhưng rồi mẹ em động viên, chồng em cũng động viên vợ đi đầu thú để sau này còn có cơ hội được trở về sửa chữa lỗi lầm và bù đắp cho các con". Nhắc đến gia đình, đến 2 đứa con là V lại khóc, nhưng rồi nhanh chóng dùng ống tay áo gạt nước mắt và gượng gạo cười.


Điều khiến V hối hận nhất khi vào đây không phải là những phi vụ lừa đảo mà chính là 2 đứa con trai. "Thằng lớn năm nay cũng đã 16 tuổi, cái tuổi ẩm ương đó không có mẹ ở bên cạnh chỉ bảo cũng lo lắm. Nhưng cháu học giỏi và sống rất tình cảm, hầu như tháng nào cũng lên thăm và động viên mẹ". Gia tài của V ở trong trại giam này là bức thư và những món quà lưu niệm hai cậu con trai gửi. "Cháu viết thư vào đây cho em, đọc thư con buồn và đau lắm chị ạ. Ước mơ của cháu là được thi vào ngành Công an, được trở thành một người chiến sỹ bảo vệ bình yên và hạnh phúc cho người dân, nhưng vì em đang ở trong này nên ước mơ của cháu sẽ không bao giờ thực hiện được. Đọc thư con, em khóc và ân hận nhiều lắm, chỉ vì lòng tham mà em đã đánh cắp cả ước mơ của con trai mình. Hôm trước, 2 cháu gửi vào cho em một con thiên nga được ghép từ nhiều mảnh giấy xếp. Cháu bảo xếp cả hạc giấy để đếm ngày em trở về, nhưng bao giờ em mới được trở về hả chị? Em không có tiền để trả nợ cho người ta nên sẽ không được xét giảm án. Tuy vậy, em vẫn quyết tâm cải tạo thật tốt, để sau này trở về con em bớt đi xấu hổ hay mặc cảm vì có người mẹ đi tù".


Những ngày tháng trong trại giam, vật bất ly thân của V là cuốn nhật ký, cô viết nhật ký cho con mỗi ngày. Thương con bao nhiêu thì V thương chồng bấy nhiêu. Những ngày V nhập trại, gần như tháng nào anh cũng lên thăm và động viên cô cải tạo tốt, nhưng rồi chuyện gì đến cũng đến. Cuối năm 2010, V nhận được đơn ly hôn của chồng, có lẽ sợ vợ khổ tâm nên anh không trực tiếp mang đơn lên mà nhờ các giám thị đưa hộ.

Nhận lá đơn ly hôn của chồng, V tưởng như trời đất sụp đổ, nhưng nghĩ lại cô thấy đó là việc không thể khác được. Đặt bút ký vào đơn, tháng 1/2011, V nhận được quyết định chấp thuận của tòa án. Dẫu biết trước cái giá của mình phải trả cho hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản nhưng V vẫn thấy hụt hẫng lắm. "Anh ấy còn thương em nhiều lắm, chị ạ. Ly hôn rồi, nhưng thỉnh thoảng anh ấy cũng lên thăm. Em nghe bảo anh ấy chung sống như vợ chồng với một phụ nữ khác, nhưng không đồng ý kết hôn. Em cũng không trách anh ấy, đàn ông mà, họ cũng cần có bàn tay người phụ nữ chăm sóc, trong khi em chẳng thể làm được gì cho anh ấy".


Một năm mới nữa sắp đến, nghĩ đến Tết, V lại khóc: "Cũng may, các cháu giờ chuyển sang sống cùng ông bà nội, Tết đến có ông bà, cô chú chăm chút, ở trong này em đỡ day dứt, chỉ thương con không có mẹ bên cạnh. Ngày Tết, gia đình ai cũng sum họp nhưng các cháu thì...". Được cán bộ tin tưởng giao phó trọng trách buồng trưởng quản lý 84 nữ phạm nhân khác, đó là niềm tự hào lớn nhất của V kể từ khi nhập trại. V tự hứa: "Cán bộ tin tưởng, lại có gia đình động viên, các con em tiếp thêm nghị lực, dẫu không có cơ hội để được giảm án, nhưng em phải làm tốt nhiệm vụ của mình. Em phải sống thật tốt, vì con và vì cả em nữa".


Hà Linh