Xã hội

Truyện ngắn: Đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim

Lê Ngọc Sơn 10/03/2026 06:22

Rời phòng khám, nét mặt chị đăm chiêu. Kết quả dường như có điều gì đó khiến chị lo lắng.

truyen-ngan-1.jpg
Minh họa: Nam Phong

Rời phòng khám, nét mặt chị đăm chiêu. Kết quả dường như có điều gì đó khiến chị lo lắng. Chị nghĩ tới hai đứa con, chúng còn quá nhỏ. Chị nghĩ tới bản thân, mình còn quá trẻ. Chị nghĩ tới số phận, sao lại là mình. Rồi chị nghĩ tới chồng, có lẽ phải cho anh biết. Nhưng rồi lại thôi.

Trở về nhà đã hơn sáu giờ chiều. Một ngày thật dài với chị. Nhà vắng lặng. Đứa con nhỏ có lẽ đã được bà giúp việc ẵm đi chơi dưới sảnh khu chung cư. Bé lớn theo lịch học thêm tiếng Anh. Chồng chị giờ này chắc đang mải miết chạy theo quả bóng tròn. Nhiều lúc chồng quá ham mê bóng đá, bỏ bê cả vợ con; nói nhiều mà chẳng thay đổi được gì, nên chị cũng chán, chẳng buồn nói nữa.

Ngồi phịch xuống ghế, chị thở dài. Những tia nắng cuối ngày cố len qua khung cửa sổ bên mé, chiếu sau lưng chị rồi tạo thành một vệt bóng dài, đen mờ. Chiếc dây an toàn nơi ô cửa sổ chia bóng nắng thành những vệt song song, cách đều nhau. Bóng của chị ở chính giữa, như đang bị cầm tù giữa những song sắt.

Lấy chồng đã tám năm, nhà đủ cả nếp lẫn tẻ, chị làm công việc văn phòng tại một công ty trong khu công nghiệp. Chồng chị là kỹ sư của một nhà máy thuộc loại lớn nhất ở đó. Căn nhà gia đình chị đang ở là căn chung cư do công ty chồng phân cho. Chưa phải lo chuyện làm nhà, nên anh chị dành dụm mua được một chiếc ô tô. Thu nhập của hai vợ chồng cũng khá so với mặt bằng chung, chi tiêu tương đối thoải mái.

Thế nhưng, nỗi buồn không tên cứ lớn dần trong chị theo thời gian. Chồng chị hiền lành nhưng vô tâm. Những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống anh thường không để ý; nói thì anh bảo chị nói nhiều. Những vụn vặt đời sống cứ thế chất dày lên năm tháng.
Hôm nay, bác sĩ nói: “Chị có nguy cơ cao bị ung thư, có yếu tố di truyền, cần làm xét nghiệm sinh thiết để xác định chính xác tính chất bệnh”. Nỗi lo lắng lập tức xâm chiếm lấy chị. Chị bần thần, chẳng biết phải làm gì. Chị nghĩ tới cái kết cục tối tăm nhất, rồi gục đầu trong thứ nhá nhem chập choạng của buổi chiều đang đến rất nhanh. Những tia nắng cuối ngày cũng mờ dần rồi tắt hẳn.
Như cùng một lúc, chồng chị nhễ nhại mồ hôi xách đôi giày đá bóng, con bé lớn kẹp chiếc cặp to bên nách, bà giúp việc đẩy xe nôi cùng thằng bé con trở về. Chồng chị bật đèn lên rồi càu nhàu: “Sao em để nhà tối thế?” Anh chẳng để ý xem chị đang vui hay buồn. Đứa con lớn chạy đi cất sách vở rồi quay lại tủ quần áo lấy đồ đi tắm, chỉ chào mẹ một câu. Chỉ có thằng em, mới hơn một tuổi, vồ vập, ngọng nghịu gọi “mẹ mẹ” liên hồi rồi đòi chị bế. Nhấc mình theo tiếng gọi của con, chị ôm thằng bé vào lòng, để nó bíu lấy cổ mẹ, chui rúc hít hà. Thằng con là nguồn năng lượng sống lớn nhất của chị lúc này. Rồi chị bất chợt thẫn thờ nghĩ và thương, con còn bé quá.

Bà giúp việc đặt thằng bé xuống để chị bế, rồi đi hâm nóng thức ăn đã chuẩn bị từ hồi chiều. Khi mâm cơm dọn ra, chồng và con bé lớn vừa tắm xong. Cả nhà sà vào mâm cơm như một ngày bình thường. Chồng chị chạy lại tủ lạnh lấy lon bia ra nhấm nháp. Anh thường không uống nhiều, mỗi bữa chỉ một hai lon. Chiều chồng, chị mua cả một góc tủ lạnh đầy bia cho anh. Con bé lớn ngồi bàn riêng xúc ăn, thỉnh thoảng lại ngước lên khen: “Cơm ngon lắm, mẹ ạ”. Chắc hôm nay đi học thêm về muộn nên nó đói.

Hồi đó, nghĩ lại, chị vẫn nhớ rõ nỗi phân vân của mình khi chọn anh làm người gắn bó suốt cuộc đời. Thời con gái, chị thừa hưởng nét đẹp của mẹ, một thời được tiếng là đẹp nhất xã, cộng với chiều cao của bố. Trong số mấy chị em gái trong nhà, chị là người đẹp nhất, lại là con gái út nên được bố mẹ và các chị yêu thương hết mực.

Chị học xong đại học ở Hà Nội rồi về quê làm việc văn phòng cho một dự án gần nhà. Dự án lớn, nên có rất nhiều kỹ sư trong công ty. Nhiều người mới vào làm đã như bị hớp hồn bởi vẻ đẹp của chị. Không chỉ ngày lễ, ngày Tết, hay ngày sinh nhật, nhiều người tìm cách tặng quà, làm quen, chỉ để lấy được một nụ cười hay một cuộc hẹn uống nước với chị. Chồng chị ngày xưa cũng là một trong số đó. Phải nói rằng, anh đẹp trai, công việc có tiếng là tài giỏi, nhưng lại mang cả sự khô cứng của công việc vào những lần trò chuyện. Nói là chê, thì cũng chẳng có gì để chị phải chê cả, nhưng muốn tìm một người thực sự hiểu mình, để tâm sự như một tri kỷ, thì người đó không thể là anh.

Chị và anh đều cùng quê, nhà cách nhau chưa đầy một cây số, lại được bố mẹ hai bên vun vén, nên cuối cùng chị cũng nhận lời anh. Hết dự án, các kỹ sư công trường lần lượt rời đi, văn phòng đông đúc ngày nào giờ thưa thớt, trống trải. Anh chuyển từ kỹ sư nhà thầu sang làm kỹ sư bảo trì cho nhà máy, công việc ổn định hơn. Khi đó, mỗi nhân viên nhà máy đều được phân một căn nhà tập thể rộng rãi. An cư lạc nghiệp, anh ngỏ lời cưới chị. Là con gái út, bố mẹ chị cũng mong con gái lấy chồng gần nhà. Chị đắn đo, rồi cuối cùng cũng gật đầu.

Tối đó, sau khi các con đi ngủ, chị ngó sang thấy chồng đang cầm điện thoại. Tính anh là vậy, tối nào cũng dán mắt vào màn hình. Mà cũng chỉ có một trò duy nhất: trò chơi điện tử trực tuyến. Anh thích đánh cờ tướng, có khi thức đến tận một hai giờ sáng. Chị từng nhắc nhở, bảo anh dành nhiều thời gian hơn cho con cái, nhưng anh gạt phắt đi. Nói thêm thì bảo cằn nhằn, nên nhắc mãi không được, chị đành kệ.

Tối nay, lăn tăn mãi, chị cũng nói với anh, dù biết anh đang dí mắt vào ván cờ dở: “Ngày mai em xin nghỉ việc, phải ra Hà Nội khám bệnh”. Anh nghe vậy, mắt vẫn dán vào màn hình, nói như chiếu lệ: “Thế à, anh có phải đi cùng không?”. Chị nghe mà buồn bã: “Không cần đâu, ngoài đó có Thảo đi cùng em rồi”.

Câu chuyện của hai vợ chồng chỉ dừng lại ở đó. Anh lại tiếp tục ván cờ, còn chị thở dài, mắt chăm chăm nhìn lên trần nhà, nghĩ ngợi mông lung.

Sáng hôm sau, đưa con gái lớn lên xe đưa đón tới trường, đưa con trai nhỏ vào lớp mẫu giáo xong, chị ra bến đón xe đi Hà Nội. Chị đã đặt lịch khám vào đầu giờ chiều. Cũng may, ngoài đó chị còn hai người bạn thân, chơi với nhau từ hồi học cấp ba và thân thiết cho tới tận bây giờ. Chị nhắn cho chúng biết chiều nay mình ra.
Thảo, cô bạn mở spa tại nhà, đón chị ở bến xe rồi đưa chị vào bệnh viện. Bước vào phòng sinh thiết, chị ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc, trước mắt chỉ là một màu trắng xóa của phòng bệnh. Chiếc kim trong tay bác sĩ sao mà to đến thế, bên cạnh là hai y tá trợ giúp. Chị thấy cuộc sống lúc này thật mong manh. Trong đầu chị, bao nhiêu ý nghĩ quẩn quanh ùa tới: Chị nghĩ đến tình huống xấu nhất, rồi lại nghĩ đến hai đứa con.

Vết chọc sinh thiết để lại một lỗ trên ngực chị, rỉ máu và phải băng lại. Bác sĩ bảo chị đợi một tuần sẽ có kết quả. Đó sẽ là một tuần dài đằng đẵng với chị. Thảo, bạn chị, đợi bên ngoài, động viên rồi đưa chị về nhà. Chị dặn chồng rằng, đêm nay sẽ ở lại Hà Nội.

Chiều muộn, cô bạn làm ngân hàng về, tối nay chỉ có ba người bạn thân như hồi sinh viên. Chúng rủ chị tới chợ đêm phố cổ, sà vào các hàng quán ăn uống thỏa thê, rồi tạt sang phố bia Tạ Hiện, mỗi người một chai, “1, 2, 3 zô!” để xua tan hết những lo lắng của cuộc đời. Bên những người bạn thân, chị tạm quên đi nỗi lo, phấn khích và vui cười. Đã lâu lắm rồi chị mới cảm thấy thoải mái như vậy.
Một tuần chờ kết quả thật dài, chị ngóng ra ngóng vào, suy nghĩ đủ chuyện linh tinh. Rồi ngày đó cũng tới, kết quả là một chuỗi dài các thông tin y học với nhiều thuật ngữ mà chị đọc qua vẫn chưa hiểu hết. Kết quả báo qua ứng dụng trên điện thoại, chị nhờ chồng nằm kế bên xem giùm. Anh đọc lướt qua rồi reo lên: “Không sao em ạ! Không sao rồi”.

truyen-ngan-2.jpg
Minh họa: Nam Phong


Chồng chị lúc này giải thích cho chị từng thuật ngữ, từng con số và các kết luận của bác sĩ. Lúc đó chị mới ngớ người ra, thì ra chồng chị đã tìm hiểu rất kỹ về căn bệnh mà chị lo lắng mắc phải. Anh cũng lo lắng, cũng hồi hộp chờ đợi, nhưng cách quan tâm của anh chỉ một mình anh biết: Lặng lẽ và âm thầm. Rồi anh nói với chị: “Anh đi đây một lát”.

Thực ra, lúc đó, cũng như chị, khối nặng đè lên người anh suốt cả tuần nay đã được dỡ bỏ. Anh cảm thấy tâm trạng mình khác hẳn. Anh cần hít thở bầu không khí yên tĩnh một mình để cân bằng lại cảm xúc. Như chiếc nồi áp suất nung nóng cả tuần trời, giờ là lúc xả áp. Đàn ông là vậy, anh cần những phút chỉ dành riêng cho bản thân.

Từ cửa sổ tầng cao, chị thấy anh đi lững thững dưới hàng cây bàng lá nhỏ trong sân khu tập thể. Anh bước trên thảm cỏ, đạp lên những chiếc lá vàng rơi rụng. Chị thấy anh ngửa mặt lên nhìn vòm lá xanh, hít một hơi thật dài, rồi lại cúi đầu lặng lẽ bước đi.
Lúc này, chị đã hiểu: Anh quan tâm tới chị, nhưng theo cách rất riêng của mình. Chị chợt nhớ cuốn sách mà chị từng đọc, Đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim. Cách nghĩ và quỹ đạo của hai ngôi sao ấy khác xa nhau. Thế nhưng chúng đều quay quanh mặt trời. Và chị biết hai “mặt trời” bé nhỏ của mình lúc này chính là hai đứa con đáng yêu đang ôm nhau ngủ vùi trong chăn. Chị bất giác mỉm cười. Chị đợi chồng trở lại.

Một lát sau, chồng chị về phòng. Thấy ba mẹ con nằm yên, tưởng đã ngủ, anh nhẹ nhàng nằm xuống. Anh sờ tay lấy chiếc điện thoại, định lướt web một lúc rồi đi ngủ. Chị nhẹ nhàng trở mình, vòng tay ôm chồng, cứ ôm mà không nói một lời. Hơi ấm và mùi hương làn tóc của chị từ từ lan sang anh. Anh đặt chiếc điện thoại xuống, vòng tay ôm vợ, thì thầm vào tai chị: “Em không sao, anh vui lắm!”.
Đêm nay, chị cảm nhận một tình yêu lan tỏa, như những ngày đầu mới yêu nhau.

0 0 0

Nổi bật Báo Nghệ An

Mới nhất

Truyện ngắn: Đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim
Google News
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO