Chuyên gia dự báo thời gian xây dựng đường ống dẫn dầu tránh Eo biển Hormuz
Việc xây dựng các tuyến đường ống dầu khí tránh eo biển Hormuz được dự đoán sẽ mất từ 5 đến 10 năm.

Theo RIA Novosti ngày 4/4, ông Ivan Timonin, Quản lý cấp cao tại công ty tư vấn "Implementa", chia sẻ nhận định, việc xây dựng các đường ống dẫn dầu mới tại Trung Đông nhằm bẻ lái lộ trình tránh Eo biển Hormuz sẽ tiêu tốn từ 5 đến 10 năm. Công việc này đòi hỏi những khoản đầu tư lên tới hàng tỷ USD. Trong bối cảnh đó, phương án khả thi nhất để giảm thiểu rủi ro là mở rộng các tuyến vận tải hiện có.
"Kịch bản thực tế nhất hiện nay là mở rộng các tuyến đường sẵn có. Trước hết phải kể đến đường ống 'Đông - Tây' của Saudi Arabia, kết nối các mỏ dầu tại Vịnh Ba Tư với cảng Yanbu trên Biển Đỏ. Hệ thống này đã đi vào vận hành, nên việc nâng cao năng lực thông hành sẽ nhanh chóng hơn nhiều so với việc xây dựng các tuyến mới từ con số không", chuyên gia Timonin phân tích.
Chuyên gia này lưu ý rằng, lưu lượng dầu và các sản phẩm dầu mỏ đi qua Eo biển Hormuz đạt khoảng 20 triệu thùng mỗi ngày — tương đương 20% tổng lượng tiêu thụ hydrocacbon lỏng toàn cầu. Trong khi đó, tổng công suất của các tuyến đường tránh hiện tại, chủ yếu nằm ở Saudi Arabia và Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất (UAE), ước tính chỉ đạt khoảng 6-7 triệu thùng/ngày. Tuy nhiên, khối lượng thực tế có thể thấp hơn đáng kể do các rào cản về hạ tầng kỹ thuật.
Do đó, việc thay thế hoàn toàn nguồn cung qua Eo biển Hormuz đòi hỏi phải mở rộng công suất lên gấp nhiều lần. Đây là một mục tiêu cực kỳ tham vọng, ngay cả khi xét trong tầm nhìn dài hạn.
"Các dự án dạng này đặc biệt thâm dụng vốn và kéo dài: chi phí xây dựng một đường ống dẫn dầu trục chính với quy mô tương xứng hiện nay không dưới vài tỷ USD, trong khi thời gian triển khai thường kéo dài từ 5 đến 10 năm hoặc lâu hơn", vị chuyên gia nhấn mạnh.
Một phần lớn thời gian sẽ bị tiêu tốn cho việc phê duyệt lộ trình, đàm phán các thỏa thuận liên quốc gia và phát triển cơ sở hạ tầng phụ trợ. Đáng chú ý, "điểm nghẽn" thường không nằm ở bản thân đường ống, mà ở năng lực của các trạm xuất khẩu như bến bãi và cảng biển.
Vì vậy, ông Timonin giải thích rằng, các quyết định kích hoạt dự án mới sẽ chỉ được đưa ra khi các bên chắc chắn rằng những rủi ro đối với tàu bè đi qua Eo biển Hormuz mang tính chất lâu dài và bền bỉ. Việc đầu tư những nguồn lực khổng lồ như vậy để đối phó với các cuộc khủng hoảng ngắn hạn là không khả thi về mặt kinh tế.


