Xã hội

Thơ Mã Giang Lân

P.V 12/08/2026 11:12

Nhà nghiên cứu, giảng dạy văn học Việt Nam hiện đại, thơ Việt Nam hiện đại, GS.TS Mã Giang Lân còn được biết đến là người từng đoạt giải thưởng thơ Báo Văn Nghệ năm 1969, rất chung thủy với thơ bằng việc lần lượt xuất bản nhiều tập thơ có tiếng vang, “một hồn thơ đắm đuối với cuộc đời, với con người, gom góp những cảm xúc riêng tư để biến thành những suy ngẫm có tính triết luận trước nhân gian thế sự”, “một quá trình không ngừng thể nghiệm và sáng tạo” (TS. Nguyễn Thị Năm Hoàng)…

Nhà thơ Bùi Sỹ Hoa chọn và giới thiệu

nentho.png

Nghĩ về nhân dân

Nhân dân là đất
Khởi thủy là đất vô cực vô biên
Ta đi đâu cũng nhớ
Nơi ngôi nhà vững chân ta ở
Núm nhau nhờ đất giữ gìn
Những chiếc tiểu sành để lại
Di chúc của tổ tiên
Ngọn cỏ từ đất xanh lên
Cây lúa cây ngô trổ bông kết hạt
Lại gửi thân vào đất
Dưới cây vườn bóng mát
Nghìn năm nồng nàn thơm
Ta nằm nghe đất thở
Nghe đất kể vui buồn
Nhưng trên hết là đất nuôi cây cỏ
Nuôi hạt ngô hạt lúa ta ăn

Đất là nhân dân
Là mẹ hiền bền bỉ
Những năm giặc giã liên miên
Giặc bộ giặc trời lại thêm giặc biển
Đất âm thầm che chở
Những đứa con nằm lại trăm miền
Ấp iu những đứa con lưu tán
Nơi gò đồi trùng điệp rừng sâu

Nhân dân còn đất còn
Thì xương máu cha ông ghi lại
Người cày bừa gặt hái
Người tìm đất khai hoang
Sống ở làng nhưng mang hồn nước
Giữ từng tấc đất cây gạo cây đa
Giặc đến không lui một bước
Xua tan mây trăng lại sáng trước hiên nhà

Nhân dân là đất
Những gì thuộc về nhân dân là bất diệt

Ngước trời xanh

Mơ lơ thơ quả

Tháng ba xanh mùa

Bao giờ chua

Tháng tư vàng mắt

Mưa hoàng mai đầm đậm chua

Ngước trời xanh

Vải hết đỏ bên đường gò đồi thung lũng

Còn trơ cành

Đau tiếng chim tu hú

Trời cứ xanh nhức mắt

Không một cơn gió lẻ

Người đi lệch vai gầy

Tháng bảy giật mình rụng bời bời hoa khế

Có ai tầm gửi ai

Mà nỗi chua thương nhớ

Người đi

Vào Thu

Bây giờ mới chớm vào thu
Trời thanh cao thế sao u uất buồn
Còn tôi trăm sự vô thường
Một thân một ảnh vẫn tương giao chiều
Hồn đơn từ dạo phiêu diêu
Hiện sinh mới chớm tưởng siêu thực chiều
Đã đo đã đếm đã liều
Buông tay bỏ lái cho bèo bọt xô
Chẳng khôn cũng chẳng dại khờ
Lênh đênh rồi cũng tới bờ hư vô
Ra đi nắng lụi sao mờ
Trở về gặp lại tuổi thơ ấu tàn
Một ly hai biệt ba tan
Nhìn lau lách rụng thu vàng võ thu

Em bé chăn trâu

Chiều vàng rực bờ đê lộng gió

Trâu mải mê gặm cỏ

Em bé lặng im

Trong tay trang sách mở

Lặng im đến mức con sáo cứ nhảy nhót

trên đầu trâu như bạn bè

Không như những buổi chiều trong ca dao

Có tiếng sáo diều dìu dặt

Một buổi chiều ít ai quan tâm

Em bé chăn trâu cũng không quan tâm

Và cũng chẳng bận lòng vì bàn chân lấm

Lưng áo mồ hôi khô cứng

Những trang sách đang hút em về đâu?

Mà chiếc mũ lá rộng vành trên đầu

Phập phồng giống chiếc diều no gió

Như muốn bay lên

Miền Trung

Miền Trung nắng nung đền tháp

Gió bào lăng tẩm những triều vua

Ông bà dắt díu mấy mùa

Vượt lũy Thầy dãi dầu vỡ đất

Vẫn cát cát trập trùng trắng tóc

Vẫn sóng sóng biển ầm ì

Vẫn rừng rừng rú rậm rì

Phải chết vài lần mới sống

Bố mẹ thương nhau đằng đẵng

Sông tuyến đã Hiền Lương

Lũ trẻ chạy theo cỏ lông chông mà lớn

Núp bóng xương rồng tới trường

Em bạc áo chân trần cát lún

Níu trời xanh cây cỏ vẫn khô cằn

Trăng cứ gầy quanh năm

Miền Trung mưa bão oằn xuống

Nước xối từ trời nước dâng từ đồng từ ruộng

Nước đầy lỗ chuột chui lên

Nước đầy tổ kiến bò lên

Phơ phất dăm tàu lá

Thoi thóp mấy nóc nhà

Thế mà vẫn tốt tươi những mùa quả

Khí chất miền Trung

Kẹt bên biển bên rừng

Miền Trung phải chôn chân để sống

Miền Trung phải bay lên mà sống

P.V