Устраните паразитарные привычки.
(Баонгхеан) - В природе существуют животные, которые специализируются на выживании за счет других видов или полностью или частично зависят от них. Они получают питательные вещества от других живых организмов для выживания и развития. Такие животные называются паразитическими. Можно подумать, что такие виды встречаются только у животных. Но на самом деле подобные элементы присутствуют и в человеческом обществе.
Это люди, настолько привыкшие полагаться на систему и государственный бюджет, что не хотят уходить. Даже когда приходит время выхода на пенсию, они полны решимости найти все возможные способы остаться, чтобы избежать полного прекращения доступа к этому источнику поддержки.
Вот почему возникла ситуация, описанная председателем Национального собрания Нгуен Тхи Ким Нган на 3-м заседании Постоянного комитета Национального собрания утром 22 сентября в связи с проектом Закона об ассоциациях: многие заместители министров после выхода на пенсию создают собственные ассоциации, а затем запрашивают жилье, автомобили, бюджетные средства и даже должности.
На самом деле, не только многие заместители министров, но и многие другие, занимающие более высокие, равные или немного более низкие должности, использовали свое влияние для создания ассоциаций после выхода на пенсию. Если бы эти ассоциации были самодостаточными и не затрагивали ни копейки из денег налогоплательщиков, тут и говорить нечего было бы.
Nhưng hầu hết các hội của họ lập ra rồi bằng cách này, cách nọ để được dùng tiền từ ngân sách. Không lấy được trực tiếp thì lấy gián tiếp thông qua nguồn tài trợ từ các tập đoàn, tổng công ty Nhà nước hay của một số địa phương có nguồn thu dồi dào.
Dĩ nhiên, ếch nào cũng là thịt, tiền nào rồi cũng từ túi Nhà nước chảy ra. Dĩ nhiên, người ta thừa biết các hội kiểu đó lập ra nhằm mục đích gì. Nhưng rồi nể nả là chỗ thân quen, thậm chí là thủ trưởng cũ vừa mới rời ghế không lâu nên không mấy ai nỡ từ chối.
Thế là, không ít vị nghỉ hưu mà không nghỉ. Vẫn ngày ngày cắp cặp đến trụ sở hội, tham dự đủ mọi hoạt động. Thậm chí hoạt động còn hăng hái hơn hồi đương chức vì rảnh rỗi hơn. Với lại, ở nhà buồn, mau già sinh ra đau ốm nên rất chịu khó đi lại, chạy chọt ngược xuôi.
Một số thì tranh thủ đi, tranh thủ kiếm khi người ta còn nhớ, còn chưa quên mình để mà cậy nhờ này nọ. Thế nên, “quan” hội mà khéo xoay trở, giỏi vận dụng các mối quan hệ thì cũng có trụ sở, có xe, cũng họp hành, đi lại, chi tiêu ăn uống tiệc tùng.
Thành ra, hội ở ta “đông” như hội, nhưng hiệu quả hoạt động thì mù mờ, hư hư, thực thực như tranh thủy mặc. Có không ít hội là nơi để mấy ông nghỉ hưu không quen làm dân được tiếp tục làm quan, dù là quan hội, vừa vui vừa có cơ hội kiếm chác chút lợi ích. Mới thấy, cái thói sống nhờ, sống bám vào ngân sách thật không dễ bỏ.
Nhiều nhỏ góp lại thành to, cả nước có cả thảy 8 nghìn cái hội, hiệp hội cả to lẫn nhỏ. Và theo điều tra của Viện Nghiên cứu chính sách kinh tế vừa mới được công bố, thì mỗi năm ngân sách Nhà nước phải bỏ ra tới 14 nghìn tỷ đồng để nuôi các hội này.
Một núi tiền chứ không ít. Đã đến lúc cần phải thanh lọc các hội, dứt khoát loại bỏ hoặc không chu cấp kinh phí bằng tiền ngân sách dưới bất cứ hình thức nào cho những hội, hiệp hội không cần thiết. Coi đó như là một cách để loại bỏ thói sống ký sinh.
Duy Hương


