Chuyện 3 ông thầy ngoại của bóng đá Việt Nam

(Baonghean.vn) - Nhưng người theo dõi bóng đá Việt Nam suốt 6 thập kỷ qua đều cho rằng Karl-Heinz Weigang, Henrique Calisto và Park Hang-seo là những cái tên gây được nhiều ấn tượng nhất.

Bắt đầu từ 1995, bóng đá Việt Nam thuê HLV ngoại cầm quân, người đầu tiên là ông Edson Tavares, người Brazil. Tại Cup Độc lập năm 1995, ông dẫn dắt cả đội Việt Nam 1 và Việt Nam 2 giành quyền vào bán kết. Đang lúc bóng đá Việt Nam ngây ngất với thành công bước đầu thì ông bỏ đi đầy bí ẩn “không kèn, không trống” chỉ sau 42 ngày làm việc.

Nhưng lần quay trở lại với bóng đá Việt Nam năm 2004, ông chỉ tồn tại được 9 tháng VFF phải chấm dứt hợp đồng ngay giữa Tiger Cup 2004. HLV Trần Văn Khánh được cử thay ông Tavares dẫn dắt nốt trận còn lại ở giải này. Ngoài ông thầy Brazil thì có các HLVAlfred Riedl, Henrique Calisto cũng có 2 lần làm HLV đội tuyển Việt Nam.

Dấu ấn AFF Cup 2008

HLV Riedl là người mang về nhiều huy chương nhất, nhưng HLV H.Calisto mới là nhà cầm quân đầu tiên mang chức vô địch AFF Cup 2008 cho bóng đá Việt Nam.“Mối tình đầu” của người đàn ông Bồ Đào Nha với VFF chỉ kéo dài từ tháng 8 đến tháng 12 năm 2004 với thành tích: Hạng Ba Tiger Cup 2002. Ông thầy có tiếng là nóng tính này cầm quân thi đấu 10 trận, thắng 5, hòa 3, thua 2, gắn liền với những cái tên Tài Em, Minh Phương.

Chức vô địch AFF Cup 2008 là đỉnh cao trong sự nghiệp cầm quân của HLV Calisto ở Việt Nam. Ảnh: Zing.
Lần “tái hôn” 2 năm 10 tháng bắt đầu từ 2008 đến 2011 được coi là bản hợp đồng thành công, khi ông cùng đội tuyển Việt Nam lần đầu chinh phục đỉnh cao khu vực. Đầu năm 2011, ông tự chấm dứt hợp đồng và bồi thường để đến Muang Thong United đã kịp ghi dấu ấn với chức: Vô địch AFF Cup 2008, HC Bạc SEA Games 2009, bán kết AFF Cup 2010. Ông cầm quân thi đấu 32 trận, thắng 9, hòa 11, thua 12, hiệu số 38-41.
Thành công nhất

Với chiếc HCV SEA Games 30 và trước đó là HCV AFF Cup 2018 thì HLV Park Hang-seo chính là ông thầy ngoại có nhiều thành tích nhất, tính đến thời điểm này. Không những thế, ông thầy Hàn Quốc được đánh giá là người cởi mở, thân thiện và chiếm được nhiều tình cảm của học trò, đồng nghiệp, báo chí và cổ động viên Việt Nam.

Ông Park Hang-seo là người thành công nhất với bóng đá Việt Nam. Ảnh: VFF
Dưới bàn tay ông, những cái tên như Quang Hải, Văn Đức, Tiến Linh, Quế Ngọc Hải đã phát huy được hết năng lực. Mới đây, ông đã phát hiện ra những nhân tố mới như Đức Chiến, Đức Chinh, Hoàng Đức cho U22 Việt Nam. Dưới bàn tay ông Park, các đội U22, U23, đội tuyển quốc gia đã thi đấu 29 trận với các đội bóng Đông Nam Á, thắng 24 hòa 5, không thua trận nào.
Khi nói đến thành tích của mình, ông Park cho rằng: “Đến nay sau 2 năm bản thân việc ông được gia hạn hợp đồng cũng đã là thành công”. Rất hóm hỉnh.
Tinh thần Đức
Ông Karl Heinz Weigang là HLV ngoại thứ 2 đến làm việc tại Việt Nam kể từ 1995. Nhưng khi 31 tuổi, HLV người Đức này đã từng dẫn dắt đội bóng Việt Nam Cộng hòa Vô địch Giải bóng đá Merdeka của Malaysia lần thứ 10 năm 1966 với các trận thắng: Thắng Singapore 2-1, Thắng Nhật 2-0, thắng Đài Loan 3-0 và thắng Miến Điện 1-0 trong trận chung kết. Đội trưởng đội VNCH lúc đó là Phạm Huỳnh Tam Lang - chồng cũ của nghệ sĩ Bạch Tuyết.
HLV Karl Heinz Weigang (1995-1997, một năm 8 tháng) là người nâng tầm kỷ luật chiến thuật cho bóng đá VN.
Là nhà cầm quân giỏi, nhưng với cá tính mạnh nên ông chỉ hợp tác với VFF 1 năm 8 tháng (1995-1997). Ông Weigang được đánh giá cao ở khả năng thổi tinh thần và kỷ luật Đức vào lối chơi còn chưa mấy hiệu quả của các cầu thủ Việt Nam. Rất nhanh, ông phát hiện các cầu thủ Việt Nam không có mấy kinh nghiệm thi đấu quốc tế.
Nhờ quan hệ cá nhân, ông đã sắp xếp cho đội thi đấu cả chục trận trong thời gian tập huấn tại Đức và nhờ đó, đội đã lột xác ở SEA Games 1995. Ông giúp bóng đá Việt Nam lần đầu biết đến thành tích ở sân chơi khu vực với tấm HCB SEA Games 1995.
Đến năm 1997, ông đã ra đi sau những mâu thuẫn không thể hàn gắn với VFF và các trợ lý của mình, để lại cho bóng đá Việt Nam tấm HCB SEA Games 1995 và hạng Ba Tiger Cup 1996. Theo thống kê ông đã cầm quân thi đấu 17 trận, thắng 9, hòa 2, thua 6, hiệu số 37-33.