Đảo xa…

(Baonghean) - Đêm nay là một đêm khó ngủ. Nha nằm trằn trọc trên chiếc giường xếp chật chội đặt ngoài sân khu trọ với nhiều ý nghĩ lộn xộn, chập chờn, đứt quãng trong tiếng đánh muỗi bôm bốp vang lên. Nha nghĩ đến chuyến đi vào sáng sớm ngày mai tới Khánh Hòa và chẳng bao lâu nữa đâu anh sẽ tạm biệt đất liền ra đảo. Nha không nhớ trong đời làm báo của mình có bao nhiêu chuyến đi lầm lũi, lụi cụi vào sáng sớm như thế.

Nhưng lần này có chút gì đó khác lạ hơn như thể vừa là nỗi buồn vừa là niềm xao động khua khoắng lòng Nha. Khẽ hướng ánh nhìn vào căn phòng tối om vẫn đang mở toang cửa, Nha ngửi thấy mùi da thịt của cu Bin. Chao ôi, thứ thịt da thơm mùi sữa của trẻ con nó dễ làm lòng người nguôi ngoai hờn giận. Hình như Nha nghe thấy tiếng người vợ trẻ thở dài nhưng anh thì chẳng thể vỗ về, an ủi được gì. Không phải vì Nha không thương, chỉ đơn giản là lòng anh cũng héo rũ và mỏi mệt qua nhiều năm tháng. Mà Vy thì cứ trẻ con hờn dỗi hoài thôi…

Nha đã gần 40 tuổi, lăn lộn với nghề báo hơn chục năm trời đủ để anh thấy cuộc đời mình nhàu nhĩ đi nhiều. Đã từng làm việc cho 4 tòa báo, tiếp xúc với đủ loại hỉ nộ ái ố trên đời, đến giờ Nha mới nhận ra hình như mình viết báo vì đó là công việc chứ không phải là niềm đam mê như anh vẫn nghĩ. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường Nha nghĩ về nghề báo có phần lý tưởng quá. Ôi chao! Giờ nghĩ lại Nha thấy nóng ran cả mặt vì xấu hổ.
 
Thành thật mà nói, có lẽ người cầm bút nào cũng ít nhất một lần xấu hổ như Nha. Bởi vì cuộc đời không phải là bài học trong giáo án. Ngòi bút cầm trên tay mình cũng có khi phải ghìm chặt đến bật máu vì không muốn bị người khác bẻ cong. Cũng có khi viết xong một bài báo Nha tự nguyền rủa mình đang viết thứ nhạt nhẽo này chỉ vì vài đồng nhuận bút. Viết những thứ lằng nhằng để bạn đọc giải khuây, để bán báo được nhiều, để kiếm tìm các hợp đồng quảng cáo…
 
Đâu hết rồi cái lý tưởng tốt đẹp ban đầu, sao sáng nào cũng chỉ thấy cơm áo gạo tiền đè nặng lên ngòi bút. Nha mệt lắm, như một kẻ đi cày đuội sức trước cánh đồng khô khốc mênh mông. Đã không ít lần anh nghĩ đến chuyện nghỉ việc, nhưng bỏ nghề thì biết làm gì? Rồi Nha lại quay ra trách cứ bản thân. Chắc tại anh tài hèn sức mọn đó thôi, đồng nghiệp của anh ai chẳng cần ăn mới sống vậy mà cũng có những người làm rất tốt công việc đó thôi. Hoặc là anh chưa tìm thấy một nơi phù hợp để lao động và cống hiến. Hoặc là Nha đã sai lầm ở đâu đó, trong một mắt xích nào đó chăng?  
 
Vậy mà Vy không hiểu, cứ tưởng anh sung sướng trong những chuyến đi rong ruổi nên chì chiết anh hoài. Như tối nay, khi vừa nghe tin anh sẽ theo đoàn phóng viên ra đảo để nắm bắt tình hình chân thực tại biển Đông trong những ngày dậy sóng này. Vy đã dằn dỗi bỏ cơm, quay lưng khóc tấm tức bỏ mặc con đang quấy khóc. Nhưng giờ nằm đây nghĩ về sóng biển ngày mai tự nhiên lại thấy thương Vy quá đỗi. Cùng phận đàn bà mà bạn bè sung sướng, thảnh thơi, còn Vy thì vì lấy anh nên khổ. Biết thế này Nha cứ ở vậy thì hơn. Mắt Nha cay khi nghĩ về sự nóng giận của mình lúc tối. Nha có phát con một cái mạnh tay vì bực mình với vợ. Thằng bé đã khóc thét lên đổ nhào vào lòng mẹ nó, vừa nãy Nha còn nghe thấy tiếng con nấc tủi thân tức tưởi. Chắc là nó đau. Nha tệ quá…
 
Nha đoán Vy cũng chưa ngủ được, một phần vì nóng, một phần vì nghĩ ngợi nhiều. Mai Nha đi rồi, ừ thì anh đâu thể không đi vì đó vừa là nhiệm vụ của tòa soạn giao cho lại vừa là vinh dự. Bởi có rất nhiều đồng nghiệp khác tha thiết xin đi nhưng tập thể đã chọn anh. Nha cũng chồn chân mỏi bước lắm rồi nhưng nghề báo là công việc anh đã dấn thân. Chẳng phải lúc đầu Vy cũng vì yêu công việc của Nha mà đem lòng thương mến đó sao? Lòng Nha chùng xuống, nặng trịch và tê tái vì những ý nghĩ lộn xộn và nhàu nhĩ. Anh đứng dậy nhẹ nhàng bước vào nhà nằm xuống cạnh vợ con. Nha thấy vai Vy rung lên, khẽ ôm choàng qua lưng vợ, anh dỗ dành bằng tất cả lòng thương xót:
 
- Muộn rồi… thôi ngủ đi em.
 
- Ngày mai mấy giờ anh đi?
 
- Anh sẽ đi sớm nên không đánh thức mẹ con em. Anh đi rồi sẽ mau về, em đừng suy nghĩ nhiều mà ốm.
 
Vy xoay người lại dụi đầu vào ngực Nha. Trời về đêm đã mát mẻ hơn, có lẽ thích hợp cho một giấc ngủ sâu sau một ngày nóng nực. Cu Bin nằm kềnh càng ngủ ngon lành sau cả tiếng đồng hồ khóc hờn. 
* * *
 
Nha đã có mặt trên chuyến tàu chở phóng viên ra Trường Sa. Hình như có chút nôn nao vì sóng biển hay là vì đất liền đã lùi lại rồi mất hút giữa trời nước mênh mông. Đồng nghiệp của Nha hình như ai cũng hừng hực khí thế cho chuyến tác nghiệp này. Cũng đúng thôi, vì tình hình ở biển Đông đang rất nóng kể từ khi Trung Quốc đặt giàn khoan HD 981 trái phép tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Họ đều là những phóng viên chủ lực của các báo, họ giàu nhiệt huyết dù họ không còn trẻ, họ khiến Nha tìm thấy mình của nhiều năm về trước. Chao ôi! Nha muốn được sống phơi phới như lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay giữa biển khơi rộng lớn này. Bao nỗi lo toan đã để lại đất liền, Nha phải tranh thủ khơi lửa lại lòng mình. Lúc này Nha cũng như bao nhiêu đồng nghiệp khác chỉ quan tâm đến duy nhất một điều đó là theo sát và đưa tin về tình hình biển Đông bằng những bức ảnh chân thực, những nhận định chính xác, những thông tin thiết thực. Có ra đây mới hiểu hết sự dũng cảm, bình tĩnh, khôn khéo của các cảnh sát biển cũng như sự can trường bám biển của kiểm ngư trước mọi âm mưu xâm lược. Họ đã sống kiên cường như ngọn sóng trước mọi bão táp hiểm nguy. Họ nuôi dưỡng lòng tin yêu cho dẫu ngày mai có thể phải nằm lại biển sâu này. 
 
Tàu kiểm ngư mang số hiệu 9296 chở Nha cùng nhiều phóng viên khác tiếp cận giàn khoan HD 981. Sau khi bị các tàu Trung Quốc tấn công thì đã có một cuộc đấu vòi rồng gay cấn. Từ ca bin của tàu, Nha có thể cảm nhận được áp lực nước khủng khiếp từ vòi rồng dội xuống. Đấy là chưa kể cú húc thẳng và mạnh vào thành tàu trước đó khiến mọi thứ chao đảo. Nha cảm thấy có gì đó không ổn, đầu óc anh choáng váng theo từng cái lắc lư của thành tàu. Tiếng đồng nghiệp vang bên tai bằng những câu hỏi ngắn, dứt khoát đầy bản lĩnh và không hề run sợ. Trong thoáng chốc thôi mà có rất nhiều ký ức trôi qua trong đầu Nha. Anh nhớ đến chuyến tàu của hơn mười năm trước, khi anh mới chập chững vào nghề. Anh cùng đồng nghiệp đi viết bài phóng sự điều tra về tình trạng lậu vé tàu khi trong túi chỉ đủ tiền mua vé và ba cái bánh mì dai ngoách.
 
Chuyến tàu ấy bị chệch bánh khi đâm phải một chiếc ô tô tải đang cố lao qua đường sắt. Một cú va đập mạnh khiến Nha đập đầu vào cửa sổ. Đầu óc anh đau đớn u mê, choáng váng như muốn xỉu. Lúc hoàn hồn hoảng hốt tìm đồng nghiệp, hai thằng ôm choàng lấy nhau vì thấy mình còn sống. Nha nhớ đến lần đi tác nghiệp bị tông xe văng ra giữa đường quốc lộ đúng đoạn trời tối om và xe cộ thì lao đi vùn vụt. Hay những lần theo kiểm lâm luồn rừng âm u, nửa đêm bàng hoàng nghe súng nổ bên tai. Lúc trở ra khỏi rừng thấy mặt mày hốc hác, râu ria xồm xoàm như người thú mới thở phào biết mình còn sống. Nha đã biết bao lần bầm dập với nghề như thế, nhưng hình như vẫn không thấy hiểm nguy như lần này giữa sóng biển mù khơi.
 
Tàu lại bị húc mạnh, cú va đập đánh bật Nha từ kí ức trở về với thực tại. Rất có thể kính sẽ vỡ và khi ấy nguy cơ thương vong là rất cao. Nha không sợ hiểm nguy và cái chết. Điều mơ hồ khiến Nha sợ hãi hình như đang nằm ở đất liền. Đêm qua Nha nhận được tin nhắn của Vy báo cu Bin bị sốt cao. Thao thức cả đêm dõi ánh nhìn ra biển khơi vời vợi tự nhiên Nha nghĩ biết đâu mình không trở về. Lúc ấy vợ con anh sẽ sống ra sao? Giờ đây ý nghĩ ấy quay lại nhưng tuyệt nhiên Nha không hề sợ hãi. Nha thấy mình của nhiều năm về trước, kiên định và vững vàng hơn. Ừ thì có thể Nha sẽ không trở về…
 
Tàu lại rung lắc mạnh đẩy Nha bổ nhào về phía trước. Không hiểu sao lúc này Nha lại nghĩ đến những ngôi nhà thấp thoáng sau tán bàng vuông. Những hộ dân sinh sống nơi đây chắt chiu đến từng nắm đất, từng ngọn rau xanh, từng hụm nước ngọt. Họ thiếu thốn nhiều thứ nhưng tình người thì luôn đầy ắp. Những tiếng cười trẻ nhỏ lẫn vào tiếng sóng rồi dội trở về lòng người sự bình yên vô tận. Nha có thể ngồi hàng giờ lắng nghe lớp học i tờ hay ngắm đoàn thuyền đánh cá cập bờ sau một đêm buông lưới. Những người đàn ông vạm vỡ nở nụ cười mặn mòi biển cả, không quên chia cho bộ đội ít thành quả mà mình có được.
 
Bỗng nhiên Nha nghĩ họ thật giàu có biết bao nhiêu. Nhìn họ sống, nghĩ về họ Nha bỗng cảm thấy mình nhỏ bé. Chút mưu sinh nhọc nhằn đời Nha đâu có thấm tháp gì so với họ. Vậy mà ngày đêm Nha dằn vặt, trách móc bản thân. Nha nhăn nhó ủ rũ như cái cây thiếu nước. Nha làm cho không khí gia đình thêm ngột ngạt và ảm đảm. Nha đã bao giờ thử sống cạn mình như họ hay chưa? Nghề báo đã cho Nha cơ hội được đi và sống. Như lúc này đây giữa biển đảo hiểm nguy, Nha chợt thấy ngọn lửa nhiệt huyết trong mình đang được nhen lên như chưa từng tàn lụi. Nha bỗng thấy nhớ người vợ trẻ và đứa con thơ dại, muốn choàng tay qua biển khơi ôm ấp họ vào lòng…
 
Tiếng đồng nghiệp vẫn chắc nịch bên tai. Những thuyền viên dũng cảm vẫn kiên cường đứng ở mũi tàu dùng vòi rồng cản phá tàu đối phương. Cuộc đối đầu diễn ra hơn một tiếng đồng hồ cuối cùng đã kết thúc, thiệt hại cũng đã được thống kê. Những bức ảnh đắt giá đã chụp, thông tin đã có, bao ý nghĩ vẩn vơ cũng đã dứt khỏi đầu Nha từ rất lâu rồi. Nha chỉ nghĩ đến nhiệm vụ cần hoàn thành bài gấp để gửi về đất liền, nơi có biết bao người đang trông ngóng. Trong đó có vợ con Nha…
 
 Vũ Huyền Trang