Lời sám hối muộn màng

(Baonghean) - Trong thời gian đảm nhiệm chức vụ địa chính xã, T đã nhận tiền của các hộ dân để làm bìa đất giả.
 
Trong năm 2008, cùng với một cán bộ khác, T đã lập khống danh sách nhận tiền đền bù giải phóng mặt bằng, gây thất thoát hàng trăm triệu đồng. Với hai hành vi: “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong thi hành công vụ” và “giả mạo hồ sơ”, T bị TAND huyện Đ.L tuyên phạt 30 tháng tù giam. Trong phiên tòa phúc thẩm, TAND tỉnh Nghệ An cũng tuyên y án sơ thẩm. T hiện đang thụ án tại Tram giam số 3 - Bộ Công an (đóng tại xã Nghĩa Dũng, Tân Kỳ. Những ngày tháng ngồi sau song sắt trại giam, đối diện với bản án pháp luật đã tuyên, hơn ai hết, T đã thấm thía cái giá mà mình phải trả. Trong cuộc vận động “Viết thư sám hối” do Tổng cục VIII, Bộ Công an phát động, T đã có những lời “gan ruột” tạ tội với chính quyền và nhân dân xã nhà: “Với suy nghĩ góp sức mình xây dựng quê hương sao cho ngày một no ấm, hạnh phúc. Ấy vậy mà bản thân tôi đã có những việc làm sai trái, vi phạm pháp luật, làm ảnh hưởng đến uy tín của Ban lãnh đạo xã nhà, chính quyền địa phương, tổn thất kinh tế của Nhà nước, làm mất đi niềm tin của nhân dân. Nghĩ lại mà không sao ngẩng mặt lên được, xấu hổ vô cùng”...
 
Ảnh minh họa (An vinh).
 
Đối diện với 4 bức tường trại giam trong những đêm mất ngủ, khi vẳng đâu đó tiếng khóc trẻ con, tiếng ru hời của người mẹ... những giọt nước mắt hối hận không ngừng rơi trên gương mặt người đàn ông đã tự đánh mất mình do không vượt qua được cám dỗ vật chất: “Có những đêm trằn trọc vì nhớ nhà, nhớ vợ con mà lòng nghe ray rứt, khóe mắt cay cay, lòng nghẹn ngào khó tả, thương vợ con da diết. Nhiều lúc ước sao được nâng niu đứa con thơ, ậm ờ lời ru cò lả mà nước mắt cứ trào ra. Bởi thế càng nghĩ lại càng hận bản thân đã sai lầm, khiến bao điều đỗ vỡ, hạnh phúc ly tan, cha mẹ tủi nhục với bà con xóm làng”, T trải lòng qua trang giấy. 
 
Hối tiếc những gì đã để vuột mất, T càng thấm thía hơn nỗi đau mà mình đã gây ra cho những người đã tin tưởng và yêu mến mình. Thời gian đã cho T nhìn nhận được lỗi lầm của mình, dẫu rằng nó quá muộn màng. Trong bức thư từ trại giam, T đã thành thực nhận lỗi trước Đảng bộ và nhân dân xã nhà, đồng thời “mong cán bộ, đảng viên tha thứ cho tôi. Bát nước đổ đi thì vớt lại cũng chẳng thể đầy, tôi đã gây ra cho xã nhà những tổn thất nặng nề đến thế. Bởi tôi hiểu rằng mất niềm tin thì vạn sự mất tín. Biết bao giờ vết dơ tôi gây ra mới được rửa sạch cho uy tín của cơ quan xã nhà. Tôi biết rằng lỗi lầm của tôi gây ra là quá lớn, nhưng dù sao đi nữa tôi cũng muốn nói ra một lần nữa, xin Ban lãnh đạo và nhân dân xã nhà hãy tha thứ cho tôi”. Những lời sám hối tự đáy lòng của T dẫu đã muộn màng nhưng thật sự xúc động và là bài học cảnh tỉnh cho những ai thiếu bản lĩnh, vì lợi ích vật chất mà đánh mất danh dự của bản thân…
 
Khang Hòa