Tháng Ba, hoa Gạo

(Baonghean) - Tháng Ba về trong cái nắng hanh hao cùng chút se lạnh của rét nàng Bân sót lại. Tháng Ba, hoa xoan tím vương đầy ngõ. Hương bưởi vấn vít chân đi. Và tháng Ba, đỏ thắm một màu hoa gạo, đưa tuổi thơ về với miên man ký ức…

Tháng Ba có nhiều loài hoa gợi nhắc nỗi nhớ, gợi nhắc những ký ức tuổi thơ, hoài niệm bâng khuâng trên lối đi về. Nhưng với tôi, với tuổi thơ tháng Ba về gắn với màu hoa ấy, một màu hoa gạo rực đỏ góc
Ảnh: Internet
trời xa. Hoa của niềm mê say vụng dại, của trò chơi trẻ con ngân ngấn nhớ thương những cánh hoa xoay tròn trong gió. Thân cây gạo xù xì đầy gai góc với những cành giơ xương không một chiếc lá lại nuôi dưỡng những cánh hoa đỏ chói, xao xuyến đến nao lòng. 
 
Rồi hoa gạo rơi rụng. Lũ trẻ chúng tôi vẫn cùng nhau thẩn thơ chơi dưới gốc cây gạo, nhặt nhạnh nâng niu những bông hoa đã theo gió lìa cành về với đất.  Sắc hoa thắm thiết, nồng nàn gom lửa, nhiệt huyết tô màu cho cảnh sắc quê hương. Sắc đỏ ấy hòa với thanh âm vô vàn tiếng chim líu lo đã lặng lẽ khắc ghi vào tâm khảm mỗi đứa trẻ quê. Đứa trẻ năm nào gối đầu lên cỏ chỉ muốn lưu giữ màu hoa tháng năm ấy theo mình đi đến tận tít tắp chân trời. Quê hương đẹp dung dị, an bình thêm rạng rỡ mỗi mùa tháng Ba sang.
 
Thuở nhỏ, tôi cùng lũ bạn còn nhặt những cánh hoa ấy, nhấm nháp ngon lành. Mỗi chiều về, lũ trẻ chúng tôi lại tụ tập dưới gốc cây gạo, nhặt nhạnh những cành hoa kết vòng hoa gạo đội đầu bày trò chơi cô dâu - chú rể. Hoặc góp nhóp những bông hoa gạo chơi bán hàng, nấu ăn. Từ những bông hoa gạo đơn sơ, mộc mạc qua trí tưởng tượng phong phú của lũ trẻ, bao trò chơi dưới gốc cây trầm mặc ấy đã ra đời. Giờ đây, có lúc tự hồi tưởng và thèm được trở lại khoảng thời thơ ấu ngồi dưới gốc gạo ngắm những cánh hoa bay trong gió, xoay vòng, xoay vòng mải miết như chong chóng rồi đậu xuống thảm cỏ. Dường như, cả khoảng mênh mang bình yên ở lại cùng tôi khoảnh khắc ánh mắt tan vào sắc màu hoa gạo. Cứ muốn được mãi mãi như thế, an nhiên, dịu dàng trong tâm hồn.
 
Quê tôi ngày ấy, hai cây gạo cổ thụ giữa làng soi bóng mình xuống dòng kênh, những cánh hoa chấp chới rụng xuống. Một mùa hoa gói gọn trong tháng Ba, đến và đi nhanh chóng nhưng dư âm để lại thì khắc khoải, đậm sâu. 
 
 
Những bông hoa gạo đỏ sặc sỡ khoe sắc bên lòng hồ thủy điện Khe Bố.
Những bông hoa gạo đỏ sặc sỡ khoe sắc bên lòng hồ thủy điện Khe Bố.
Hoa gạo tháng 3. Ảnh: Hồ Phương
 
 
Qua thời gian, những cây gạo năm nào ở quê tôi đã bị người ta đốn bỏ và ký ức về nó giờ chỉ còn trong hoài niệm. Tôi lớn lên, mỗi lần đến tháng Ba lại bâng khuâng nhớ về những bông hoa gạo. Mới đây, tôi có dịp về vùng cao xứ Nghệ vô tình bắt gặp cây gạo sum suê, hoa đỏ rực một góc trời lại chợt nhớ về một miền hoa nở tràn trong ký ức. Lúc ấy, lòng tôi lại khẽ khàng thầm mong được trở về nương náu dưới vùng trời thênh thang hoa gạo để tìm một cảm giác bình yên, để sắc đỏ thao thiết kia xua trôi mọi âu lo, muộn phiền. Nếu được, tôi chỉ ước mình có thể trở về một ngày xa xưa ấy để nâng niu đóa hoa trên tay, ngắm cánh hoa say vũ điệu xoay tròn trong gió.
 
Phải chăng vì thế mà trong tâm tư sâu vợi của tôi mãi đong đưa những ngày tháng Ba mê mải, say sưa ngắm nhìn hoa gạo vô tình thắp lửa rực trời quê. Trong đôi mắt tròn xoe của đứa trẻ làng tôi, hoa gạo như lời ru, như vầng cổ tích diệu kỳ. Hai cây gạo làng tôi ngày ấy dẫu không còn nhưng vẫn nở hoa một màu rực rỡ, mê đắm trong ký ức năm nào như dẫn đường cho chúng tôi từ xa xôi biết lối trở về để ùa vào lòng quê hương...
 
DUY NGỢI