A teenage girl's story of escaping a human trafficking ring.
(Baonghean.vn) - Khi chạy trốn khỏi ngôi nhà của bà Th. Q. vô tình gặp bà Thủy (người nói giọng Nghệ An) chủ một quán ăn ven đường, Q. xin tá túc và rửa bát thuê hai ngày ở quán rồi được bà Thủy tìm cách cho em về Việt Nam.
Cách thị trấn Con Cuông không xa, tại một bản làng người Thái là nhà em Lô Thị Q. (21 tuổi), một trong những người vừa thoát khỏi động buôn người nơi xứ lạ. Nhìn căn nhà tuyềnh toàng, lụp xụp chúng tôi không thể không xót xa.
Chỉ vì muốn có tiền để nuôi người mẹ bệnh tật mà suýt nữa Q rơi vào tay của bọn buôn người. Trở về sau khi trốn thoát, em đã kể lại câu chuyện buồn từ "động quỷ".
![]() |
| Căn nhà của 2 mẹ con Q nghèo nàn, lụp xụp. |
Trước đây, hai mẹ con Q. sống cùng với người cậu ruột nhưng khi Q. lớn lên có thể tự lo cho mẹ được, cậu đã dựng một căn nhà sát bên cạnh cho hai mẹ con để tiện lo lắng chăm sóc.
Hàng ngày, Q. đi rửa bát bưng bê cho một quán ăn ở thị trấn Con Cuông. Một tháng cũng được hơn hai triệu để trang trải cho sinh hoạt thường ngày. Những lúc mẹ Q. ngã bệnh, nhà lại nghèo, cuộc sống lại thêm khốn khó.
Chuyện bắt đầu từ ngày 28 Tết, Q. cùng mẹ đi thăm người họ hàng ở bản Tổng Chai, xã Chi Khê, huyện Con Cuông. Lúc đó, mẹ con Q. gặp bà M. Khi thấy Q. là người con gái có vẻ đẹp tinh khôi, da dẻ trắng hồng, dáng người khỏe mạnh cao ráo, khuôn mặt hiền lành xinh xắn, với mái tóc dài đen, đậm nét vẻ đẹp của thiếu nữ người Thái, bà M. đã rủ rê Q. đi làm tiếp tân cho một nhà hàng ở Hải Phòng với mức lương cao. Vì nhà chỉ có hai mẹ con, Q. không muốn xa mẹ hơn nữa chưa xa nhà bao giờ nên lắc đầu im lặng.
Sau Tết, bà M lại tìm đến hai mẹ con Q. một lần nữa với lời hứa lo tiền đi lại, ăn uống, chỗ nghỉ ngơi và nơi làm việc với mức lương gấp đôi. Nghe thế, Q đã đồng ý. Đúng ngày 16/2/2016, bà M. đã cho xe ô tô đến đón Q. Đi cùng có bà M. có anh C. và chị V. (là con trai và cháu gái của bà M. đều ở bản Đình xã Chi Khê đi làm ăn ở Trung Quốc được hơn ba năm) cùng người lái xe.
Khi đến Quảng Ninh lập tức bà M. xuống xe, trốn đi đâu không rõ, chiếc xe ô tô chở Q. tiếp tục đi đến một bến sông, nơi đó đã có một con đò chờ chực sẵn chở Q. và mọi người sang sông. Sau đó, Q được một người đàn bà béo mập đưa đến nhà bà Th. (em gái bà M).
Q. and V. were led into a room with 30 other people, each with an anxious expression, awaiting what might happen to them. Looking out into the room, Q. overheard strangers discussing the price of a transaction in which she was mentioned. Q. felt unsafe and genuinely frightened.
Q. didn't know where she was, so she asked V. (Mrs. M.'s granddaughter who had been working in China for about three years). V. said she had arrived in China. At that moment, Q.'s face turned pale with fear, she trembled, and thought about being sold, being treated cruelly, and having no way to return to her mother. Q. begged V. to show her how to escape. V. opened the back door so Q. could run away.
While fleeing from Mrs. Th.'s house, Q accidentally met Mrs. Thuy (who spoke with a Nghe An accent), the owner of a roadside eatery. Q asked for shelter and worked washing dishes for two days at the restaurant, after which Mrs. Thuy helped her return to Vietnam.
![]() |
| Q. recounted with bitterness and sorrow the process of escaping from a human trafficking ring. |
After a week of trying to get home amidst her family's worries, Q. was truly terrified. Meanwhile, Mrs. M and her son didn't seem to care how Q. escaped, whether she had made it home safely, or if the family could contact them, not knowing where they were or what they were doing.
Ms. M.'s behavior and attitude showed a disregard for human life and a complete lack of responsibility for her actions. Outraged by the incident, Q.'s family reported it to the Con Cuong District Police. Subsequently, Mr. X., Ms. M.'s husband, visited, offered condolences, and apologized to Q. and her family. Due to their close family ties, Q.'s family decided to drop the charges against Ms. M. and her son.
It happened four months ago. I met Q. while she was at work, and her face always showed a quiet sadness, a fear of life's temptations.
She said hesitantly, "I don't dare think about leaving home, my mother, my uncle again. What happened was like a nightmare. If it weren't for V.'s help, if it weren't for Mrs. Thuy helping me get home, I would have become a slave in a foreign land..."
Tran Le
| RELATED NEWS |
|---|




