A little bit of Quang Trung area

April 24, 2016 08:10

(Baonghean.vn) - When I was born, this city had already become much newer and more modern. Memories of a housing complex built by the Germans – one of the city's first "grand" constructions after the country's liberation – only remain in the minds of a few older generations. One day, as city residents – old and young, old and new – looked at this structure, which resembled an ancient "ruin," they silently thought: Perhaps it's time to say goodbye.

With my limited and immature memories, I've gathered what may well be the last images of the Quang Trung residential complex. Through the lens of someone deeply attached to this place, I hope to capture not just its form and color. My ambition is greater than that: I want to preserve a breath, a piece of the soul of this landmark, intertwined with generations of city residents. I wouldn't dare say that what I see is everything, but I'll venture to title my story: A Little Bit of Quang Trung.

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi chiều - thời tiết không hề lý tưởng như các bạn nghĩ. Thực ra thì tôi đã phải chờ khá lâu để trời vãn mây và gom được một chút nắng như thế này. Nhưng thôi, sự chờ đợi cỏn con của tôi có là gì khi đặt cạnh những toà nhà đã có xấp xỉ 40 năm tuổi này. Tiện thể nếu bạn chưa định hình được thì đây là sân bóng chuyền nằm giữa 2 nhà B5 và B6.
The story begins one afternoon – the weather wasn't as ideal as you might think. In fact, I had to wait quite a while for the clouds to clear and for some sunshine like this to come through. But oh well, my little wait is nothing compared to these buildings that are nearly 40 years old. Incidentally, if you haven't figured it out yet, this is the volleyball court located between buildings B5 and B6.
Chỉnh lại góc máy cho gần hơn một chút nào. Đây là góc nhìn chếch xuống một phần sân bóng - sân chơi lý tưởng của lũ trẻ trong khu tập thể mỗi buổi chiều. Tôi thì đặc biệt thích cây khế và chiếc ghế bê tông, nhìn giống một cảnh phim cũ kỹ.
Adjust the camera angle to get a little closer. This is a view overlooking a part of the football field – the ideal playground for the kids in the housing complex every afternoon. I particularly like the starfruit tree and the concrete bench; they look like something out of an old movie.
Bây giờ thì tôi sẽ chếch máy lên cao hơn chút nữa. Ở đây ai cũng cơi nới nhà ra cho rộng cả, nhà thì làm bằng gỗ, nhà thì làm bằng tôn. Chỗ lồi ra, chỗ thụt vào tạo thành một khối “kiến trúc” trừu tượng. Thôi đùa đấy, nhưng mà tôi thật sự rất thích màu gỗ của ngôi nhà này.
Now I'll raise the camera a little higher. Everyone here is expanding their houses, some made of wood, some of corrugated iron. Some protrudes, some recedes, creating an abstract "architectural" mass. Just kidding, but I really like the wood color of this house.
Đây mới thật sự là một hình bóng của quá khứ này. Rất hiếm khi gặp được những chiếc xe máy dòng cũ mà vẫn có vẻ ngoài “nuột” như thế này trong thành phố. Nó gợi nhắc những người đang sống về một thời kỳ hoàng kim xưa cũ.
This is truly a glimpse of the past. It's rare to see old-model motorcycles in the city that still look this sleek. It reminds those living today of a bygone golden age.
Chuồng chim bồ câu của một anh làm nghề đóng ghế sofa ở khu nhà A6. Thấy tôi, anh hỏi có muốn chụp không để anh gọi bồ câu xuống.
This is the pigeon coop of a sofa maker in building A6. When he saw me, he asked if I wanted to take pictures so he could call the pigeons down.
Còn đây là một cư dân của nhà B3. Bác này quê ở Nam Đàn, năm nay 67 tuổi. Bác tâm sự rằng hồi trẻ đi thanh niên xung phong ở Diễn Châu, sau về học nghề mộc 6 tháng rồi làm mãi đến bây giờ.
And here is a resident of building B3. This gentleman is from Nam Dan, and is 67 years old this year. He shared that when he was young, he joined the Youth Volunteer Corps in Dien Chau, then returned and learned carpentry for 6 months, and has been doing it ever since.
Bác khoe hồi mới học mua được cái cưa về cưa cả ngày. Còn bây giờ thì làm túc tắc cho vui thôi, tiền bạc không đáng là bao nhiêu.
He boasted that when he first started learning, he bought a saw and spent all day sawing. But now he just does it at a leisurely pace for fun; the money isn't that much.
Nồi nước hầm xương của hàng bún và cháo trẻ Vân Đàn ở dưới chân khu tập thể. Hàng này bán cả sáng và chiều, chủ yếu phục vụ phụ huynh và học sinh một trường tiểu học gần đấy. Nghe nhiều người bảo hàng này bán lâu năm rồi mà vẫn cực kỳ chất lượng.
The pot of bone broth at the Vân Đàn children's noodle and porridge stall at the foot of the apartment complex. This stall sells both morning and afternoon, mainly serving parents and students from a nearby primary school. Many people say this stall has been selling for many years and the quality is still excellent.
Ở xung quanh khu này thực ra có không ít hàng quán phục vụ từ đồ ăn no đến đồ ăn chơi. Những đứa trẻ sống trong khu tập thể này chính là khách hàng quen thuộc mỗi buổi chiều tan học về nhà. 3 đứa trẻ này vừa đi vừa ăn xiên cá viên khiến cả hành lang thơm nức mũi.
There are actually quite a few food stalls around this area, serving everything from main meals to snacks. The children living in this apartment complex are regular customers every afternoon after school. These three children were eating skewers of fish balls as they walked home, filling the entire hallway with a delicious aroma.
Bắt gặp những đứa trẻ trong khu tập thể lâu đời khiến tôi có cảm tưởng vừa bắt gặp một cảnh quay trong bộ phim “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”. Còn ở đây chúng ta có hoa xương rồng vàng trên nền lá xanh. Lần đầu tiên tôi thấy một cây xương rồng lớn như thế này nở hoa. Nó nằm ở tầng 4 khu nhà B1.
Seeing children in this old apartment complex gave me the feeling of having just stepped into a scene from the movie "I See Yellow Flowers on Green Grass." And here, we have yellow cactus flowers against a backdrop of green leaves. This is the first time I've seen such a large cactus in bloom. It's located on the 4th floor of building B1.
Một chú chó trắng ngồi ngắm hoàng hôn qua khoảng trống ở lưng chừng cầu thang. Tôi biết cảnh tượng này khá lạ lẫm, nếu không muốn nói là “lạc tông” bởi thời xưa ở nhà tập thể Quang Trung không ai nuôi chó cảnh. Đôi khi những gì ta cho là quen thuộc cũng có thể hoá lạ lẫm nếu bị đặt vào vùng ký ức lãng quên. Ngược lại, trong cái mới mẻ, cũng có thể gợi nhắc về những điều xưa cũ thân thương.
A white dog sat watching the sunset through the gap halfway up the stairs. I knew this scene was quite unusual, if not "out of place," because back then, no one in the Quang Trung apartment complex kept pet dogs. Sometimes, what we consider familiar can become strange if it's placed in a forgotten area. Conversely, novelty can also evoke cherished memories of the past.
Những khu nhà cổ mà bạn vẫn thường cho là xấu xí này cũng có thể hiện lên tuyệt đẹp nếu một ngày bạn kiên nhẫn chờ đợi và may mắn bắt gặp những khoảnh khắc, những con người. Tôi đã ghi lại những hình ảnh này như món quà dành cho những ai chẳng may không còn cơ hội tự mình đến và nhìn ngắm. Còn bạn, nếu câu chuyện của tôi níu chân bạn được đến tận lúc này, tại sao không tự đến thăm khu Quang Trung và nói lời chào tạm biệt?
These old buildings, which you might consider ugly, can also be stunning if you patiently wait and are lucky enough to witness certain moments and see certain people. I've captured these images as a gift for those who unfortunately no longer have the chance to visit and see them for themselves. And you, if my story has captivated you until now, why not visit Quang Trung area yourself and say goodbye?

Thuc Anh recorded this based on Hazone's account.
Photo: Hazone

RELATED NEWS

0 0 0
x
A little bit of Quang Trung area
Google News
POWERED BYFREECMS- A PRODUCT OFNEKO