Vùng cao và chiếc phong bì ngày Nhà giáo Việt Nam

(Baonghean.vn) - Chúng tôi có được cái diễm phúc khi 2 vợ chồng đều là giáo viên. Ở cái vùng cao xứ Nghệ này cuộc sống của vợ chồng tôi và tất cả giáo viên khác đầy rẫy những khó khăn. Tuy nhiên, tôi và vợ giảng dạy ở 2 địa bàn khác nhau nên ngày lễ nhà giáo của chúng tôi có sự khác biệt một trời một vực.

Do ở địa bàn vùng sâu vùng xa nên trường tôi tổ chức ngày Nhà giáo Việt Nam sớm hơn các trường thuận lợi. Nói như thầy Hiệu trưởng trường tôi: “Anh em ở xa cả, đi về nhà đã mất 1 ngày rồi, thôi tổ chức sớm hơn 1 ngày để mọi người còn về kiếm chút quà của vợ con tặng cho”. Ai nấy đều cười khà, cái cười thoải mái lắm.

Phải nói rằng, không ở đâu như vùng cao chúng tôi. Ngày 20/11 là ngày lễ có ý nghĩa và ấm cúng nhất trong một năm dạy học. Không có những bó hoa lồng trong ống kính, không có những món quà có giá trị lớn về tiền bạc mà thay vào đó là những bó hoa rừng được học sinh lên nương rẫy hái về, rồi những quả bầu, quả bí, bó rau…đậm đà tình nghĩa thầy trò.

Học sinh vùng cao mang hoa rừng tặng thầy cô giáo.
Học sinh vùng cao mang hoa rừng tặng thầy cô giáo.

Học sinh chúng tôi cũng không biết nói những lời hay ý đẹp vì vốn tiếng Kinh ít ỏi nhưng tôi hiểu rằng trong sâu thẳm trái tim các em luôn dành cho chúng tôi một tình cảm cao quý. Tôi còn nhớ ngày 20/11 cách đây mấy năm, một em học sinh lớp tôi chủ nhiệm vì không biết mang gì đến tặng thầy nên em đánh bạo chạy bộ về nhà cách trường gần 7 km xin bố mẹ 3 quả chuối to tướng đến tặng thầy. Ánh mắt ngây thơ, trong sáng ấy đã ám ảnh và thôi thúc tôi càng phải cố gắng hơn nữa trong sự nghiệp trồng người. Những ngày như vậy, bạn bè tôi thường gọi điện lên đùa: “Thế nào, nhận được nhiều phong bì không?” Tôi chỉ cười không biết nói gì. Cái đó mà nói đối với giáo viên vùng cao chúng tôi là một điều hoàn toàn xa lạ và không bao giờ nằm trong suy nghĩ.

Ngày mới chân ướt chân ráo bước vào nghề, tôi đã hỏi thầy 1 thầy có thâm niên gần 20 năm gắn bó với vùng cao rằng, ngày thầy mới lên đây, những dịp lễ tết phụ huynh và học sinh mang tặng thầy những gì? Thầy cười hiền hậu bảo rằng, những người dân ở đây nghèo nhưng tấm lòng của họ thì quý lắm. Có một dịp vào ngày 20/11, khi thầy đang tổ chức buổi lễ thì thấy nhân dân một số bản ở xã Mỹ Lý (Kỳ Sơn) chèo thuyền đến thăm. Trên thuyền chất đầy những nếp, khoai sọ, bí, bầu…Đấy là những món quà mà dân bản bàn với nhau góp lại để làm quà cho thầy. Rồi năm nào cũng vậy, đơn giản chỉ là những quả bầu, quả bí, những bó hoa rừng thôi nhưng hạnh phúc biết nhường nào đối với một giáo viên vùng cao như thầy.

Chúng tôi kết thúc ngày lễ của mình bằng món quà mỗi người mấy kg bí và vài bó chè tươi. Cũng chẳng ai đem về nhà mà để lại trường dành làm thức ăn chung cho tập thể. Mọi người đùa vui với nhau: “Thế là tháng này đỡ tiền mua rau”. Hay!

Vợ tôi cũng là giáo viên vùng cao nhưng cô ấy có cái may mắn được công tác tại thị trấn trong 1 trường nội trú. Tôi lọ mọ về đến nhà, vợ tôi cũng đã quá hiểu ngày này tại địa bàn tôi công tác cả 2 đều vui vẻ. Thực tình mà nói, trường vợ tôi dạy đều là con em đồng bào dân tộc thiểu số ở các vùng xa xôi về học tập. Nhiều em cũng hoàn cảnh khó khăn lắm. Tuy nhiên, được về thị trấn học tập nên nhiều em đã có những suy nghĩ khác.

Những ngày này, căn phòng nhỏ của vợ chồng tôi ngập tràn những bó hoa tươi do học sinh và phụ huynh mang tặng. Học sinh lớp vợ tôi chủ nhiệm cùng nhau góp mỗi em mấy chục nghìn nhờ cô ấy mua ít bánh kẹo để đi lễ thầy cô trong trường. Đi bộ từ nơi này qua nơi khác, các em mệt nhoài lại quay về phòng tôi. Đói bụng, cô và trò lấy bánh ra ăn, ăn hết lại đi. Vợ tôi uể oải lo dọn dẹp sau mỗi lần các em ùa vào chúc mừng nhưng vẫn vui. Bao nhiêu bánh kẹo mua về chỉ một loáng là hết, lại phải chạy đi mua tiếp vì sợ các em đói bụng không có gì ăn. Có em còn vô tư nói: “Ở bản em chưa khi nào được ăn bánh ngon như ở nhà cô”. Tiếng nói cười râm ran, ấm cúng.

Tôi chỉ ngại nhất mỗi lần các bậc phụ huynh vào phòng chúc mừng. Có những người vượt đường rừng hơn trăm km để ra chỉ để tặng vợ tôi mấy con cá suối, mấy con cua khe hay cân nếp. Có phụ huynh bận lên rẫy gặt cho xong nương lúa nên không đi được đành phải gửi người cùng bản nhờ tặng hộ cô giáo. Vợ tôi áy náy, nhưng biết làm sao, chỉ biết ngậm ngùi cám ơn tấm lòng thơm thảo của họ.

Những chiếc phong bì
Những chiếc phong bì "ngụy trang" trong ngày 20/11. (Ảnh minh họa).

Với các bậc phụ huynh ở bản xa là thế, còn những phụ huynh là cán bộ trong các cơ quan này khác lại có suy nghĩ “tân tiến” hơn. Tôi cảm thấy chạnh lòng và có chút gì đó bực bội khi họ vào chúc mừng vợ tôi với những lời lẽ sáo rỗng và chiếc phong bì giúi vội. “Có chút quà tặng cô ngày lễ, mong cô quan tâm đến cháu...với ạ” - câu chốt cuối cùng khi họ ra về là vậy.

Vợ tôi gạt đi, họ nhét lại rồi chạy đi và cảm thấy mừng rỡ vì đã đẩy được chiếc phong bì ấy cho cô giáo. Thật buồn, khi ở vùng cao này cuộc sống bà con còn đầy rẫy những khó khăn vậy mà trong suy nghĩ của các bậc phụ huynh lại len lỏi chiếc phong bì mừng ngày lễ. Vợ tôi nói rằng, họ đều là cán bộ công chức cả đấy, chắc trong công việc họ cũng quen thế mất rồi?

Những lần như vậy tôi thường cố ý lánh mặt ra ngoài để hít thở cái không khí cho thoải mái. Căn phòng chỉ mấy người thôi nhưng ngột ngạt vô cùng. Thôi, đành tự an ủi: “Chắc ở vùng sâu, vùng xa nhiều quá nên mình lạc hậu thật”.

Bỗng nhiên tôi có suy nghĩ, các em học sinh của vợ tôi rồi cũng sẽ lớn lên và trở thành phụ huynh và liệu các em có quay lại để ấn vội chiếc phong bì ấy cho cô giáo cũ của mình không? 

Giáo viên vùng cao

Tin mới

Nhận diện các thủ đoạn lừa đảo trực tuyến

Nhận diện các thủ đoạn lừa đảo trực tuyến

Liên minh chống lừa đảo toàn cầu (GASA) mới đây đã công bố một báo cáo về tình trạng lừa đảo trực tuyến trên toàn cầu. Theo báo cáo này, số vụ lừa đảo trực tuyến đang bùng nổ mạnh thời gian gần đây. Trong đó, riêng số vụ lừa đảo trực tuyến trên toàn cầu trong năm 2021 là 266 triệu vụ, tăng 90%.
Lữ đoàn xe tăng 215 trao quà ‘Nâng bước em tới trường’ cho học sinh dân tộc thiểu số

Lữ đoàn xe tăng 215 trao quà ‘Nâng bước em tới trường’ cho học sinh dân tộc thiểu số

(Baonghean.vn) - Thực hiện Chương trình "Cán bộ, chiến sĩ Quân đội nâng bước em tới trường” giai đoạn 2021 - 2025, ngày 27/11, Lữ đoàn xe tăng 215 (Binh chủng Tăng thiết giáp) đã trao quà hỗ trợ 10 học sinh có hoàn cảnh khó khăn là con em đồng bào dân tộc thiểu số ở huyện Nghĩa Đàn.
Cuộc chạy trốn hơn 10 năm của sát thủ người Nghệ

Cuộc chạy trốn hơn 10 năm của sát thủ người Nghệ

(Baonghean.vn) - Sau khi từ Nghệ An vào Hà Tĩnh giết người theo "đơn đặt hàng", Nguyễn Văn Sơn đã lẩn trốn trong suốt hơn 10 năm trời. Trở về Việt Nam, tham gia bữa tiệc anh em tổ chức chúc mừng chia tay để đi “trốn tiếp”, Nguyễn Văn Sơn không hề nghĩ rằng đó là bữa tiệc cuối cùng.
Ngộ độc

Điểm tuần: Ngộ độc

(Baonghean.vn) - Luật “An toàn thực phẩm” có đến 13 điều cấm nhưng vẫn cứ có đến hơn 600 học sinh bị ngộ độc. Luật sở hữu trí tuệ nghiêm cấm xâm phạm bản quyền, nhưng các kênh bóng đá lậu vẫn được phát tràn lan. Còn với Ban tổ chức World Cup 2022 thì lại vừa có một lệnh cấm rất oái ăm.
Khó cho phía núi…

Khó cho phía núi…

(Baonghean.vn) - Sáng 23/11, dự buổi làm việc của 2 Đoàn Giám sát chuyên đề HĐND tỉnh với UBND tỉnh, để ý phát biểu của vị đại diện Sở Xây dựng. Ông này nêu lên một nghịch lý đang hiện hữu tại các huyện trung du, miền núi.
Vì sao rất nhiều người Mông có tên là Tủa (Tuam/Tuôv)?

Vì sao rất nhiều người Mông có tên là Tủa (Tuam/Tuôv)?

(Baonghean.vn) - Trong bối cảnh giao thoa văn hóa toàn cầu, người Mông có thể chọn cho con cái họ những cái tên rất “Việt”, rất “Tây”, nhưng vẫn còn rất nhiều người Mông lựa chọn những cái tên rất “Mông”. Một trong những cái tên được đặt phổ biến nhất trong cộng đồng người Mông là Tủa.
Tuyển thủ Quốc gia Nguyễn Trọng Hoàng dự đoán đội vô địch World Cup 2022

Tuyển thủ Quốc gia Nguyễn Trọng Hoàng dự đoán đội vô địch World Cup 2022

(Baonghean.vn) - Trước ngày lên đường tập trung đội tuyển Quốc gia Việt Nam, tiền vệ Nguyễn Trọng Hoàng chia sẻ về đội bóng mình yêu thích tại World Cup 2022 với Báo Nghệ An. Bên cạnh đó tiền vệ sinh năm 1989 cũng dự đoán đội tuyển “sáng cửa” sẽ lên ngôi ở Giải Vô địch Bóng đá thế giới 2022.