.

Chàng trai tật nguyền chinh phục giấc mơ

.

(Baonghean) - Vừa sinh ra, mang “nỗi đau da cam”, suốt đời phải gánh chịu tật nguyền nhưng Hoàng Văn Ân không ngừng vượt lên để tìm kiếm tương lai. Những ai từng gặp đều phải thán phục trước nghị lực phi thường của người không đứng được trên đôi chân của mình nhưng vẫn khao khát chinh phục tri thức, là cựu sinh viên Trường Đại học FPT.

Ngôi nhà nhỏ của ông Hoàng Văn Thái (SN 1952) nằm giữa xóm 5, xã Nghi Xá (Nghi Lộc) đón từng cơn gió mát rượi từ biển thổi về. Trong căn phòng nhỏ, Hoàng Văn Ân (SN 1987) mải miết với chiếc máy vi tính, anh đang thiết kế biển quảng cáo cho một cơ sở kinh doanh ở gần nhà.

 

Vợ chồng ông Hoàng Văn Thái luôn đồng hành bên người con trai tật nguyền. Ảnh: Công Khang
Vợ chồng ông Hoàng Văn Thái luôn đồng hành bên người con trai tật nguyền. Ảnh: Công Khang

Ông Thái tâm sự: “Nó là em út trong nhà, các anh chị đều lành lặn và đã có gia đình riêng, chỉ mình nó sinh ra bị tật nguyền, bác sỹ bảo do nhiễm chất độc da cam từ bố. Hồi chống Mỹ, tôi chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, hành quân qua những cánh rừng trụi lá...”. Lúc chào đời, Ân đã có những dấu hiệu khác thường, không cất tiếng khóc và không chịu bú mẹ, khiến người thân lo lắng, hoang mang và tìm mọi cách cứu chữa.

Suốt mấy ngày liền như thế, thân hình ngày một tím tái, ai cũng nghĩ rằng cậu sẽ không thể sống nổi. Hay tin, một người họ hàng tìm đến đặt mấy viên thuốc lên người, đến đêm cậu cất tiếng khóc và lần tìm vú mẹ. Hơn 1 tuần sau sinh, con không bú nên bầu sữa của bà Hoàng Thị Định (SN 1955) đã cạn, sữa không còn xuống, người mẹ lại thêm một lần đau đớn vì phải nhồi sữa cứu con. 

Chưa đầy 4 tháng tuổi, một hôm cậu bé Ân nằm khóc thét, toàn thân quằn quại và run lẩy bẩy. Bác sỹ chẩn đoán bị lồng ruột, ca phẫu thuật được tiến hành khẩn trương, 90cm ruột của cậu bé bị cắt bỏ. Một lần nữa Ân lại đối mặt với cái chết, gia đình đã chuẩn bị sẵn sàng khi tình huống xấu nhất xảy đến.

Nhưng cậu vẫn ở lại bên bố mẹ để thử thách nghị lực sống, lòng dũng cảm cũng như tình yêu thương, chăm sóc của người thân. Ca phẫu thuật sinh tử ấy cứu sống được tính mạng nhưng đã khiến Hoàng Văn Ân trở nên quặt quẹo, hai chân và tay trái teo dần rồi trở thành dị tật. Cậu không thể lật trở, ngồi dậy và tập đi như những đứa trẻ bình thường, mọi sự vận động đều phải nhờ vào sự trợ giúp của các thành viên trong gia đình...

Đến tuổi đi học, thấy những người bạn cùng trang lứa được bố mẹ mua sắm quần áo mới, cặp và sách vở đi học, Ân cũng mong được đến trường. Nhưng nhìn đứa con tật nguyền, một tay co quắp, hai chân cứng đơ và gần như dính chặt với nhau, phải di chuyển bằng tay phải và đầu, sức lực lại chẳng có, vợ chồng ông Thái nhất quyết không để con đến lớp.

Ân khóc lóc, van xin suốt cả tuần, cuối cùng bố mẹ phải mềm lòng. Thương con, ông Thái và vợ đành mua sắm sách vở cho con theo học, dẫu biết rằng con đường phía trước sẽ rất đỗi gian nan. Những năm Ân học tiểu học, hàng ngày ông Thái, bà Định thay nhau cõng con đến lớp, vượt qua bao mùa mưa với con đường lầy lội, mùa rét với những trận gió như cắt thịt da và mùa nắng với những cơn gió Lào bỏng rát. 

Lên THCS, đường đến trường xa hơn, người bố đưa cậu con trai tật nguyền đến lớp bằng chiếc xe đạp cũ kỹ. Đặt con ngồi lên gác- ba - ga, ông Thái dùng sợi dây chun buộc đôi chân tật nguyền của Ân lại để đảm bảo an toàn, vì nếu để buông đôi chân sẽ thõng xuống, nguy cơ bị ngoắc vào bánh xe đang chạy là rất cao. Sức khỏe không đảm bảo, tư thế ngồi học vô cùng khó khăn nên việc theo kịp chương trình với Ân là cả một thử thách lớn.

Kiên trì lắng nghe thầy cô giảng bài, cái tay phải còn lành lặn cố gắng ghi chép đầy đủ, về nhà tự học thêm trong sách giáo khoa, cậu không những theo kịp bạn bè mà còn được xếp vào tốp khá của lớp. Quãng thời gian này, Ân được cô giáo Phan Thị Mẫn luôn động viên, cổ vũ tinh thần trên hành trình tìm kiếm tri thức. Đến nay, đã nhiều năm trôi qua, những cử chi ân cần, thân thương và gần gũi của cô Mẫn vẫn vẹn nguyên và tươi mới trong ký ức cậu học trò bất hạnh. 

Trên hành trình đến lớp, có những lúc đau ốm, Ân phải nghỉ học cả một quãng dài, khi hồi phục sức khỏe cậu lại mong được đến lớp. Những lúc như thế, bố mẹ khuyên can nên dừng bước, Ân lại khóc lóc, bò ra tận đường cái để được nhìn bạn bè đến lớp. Mấy ngày như thế, chân tay bị tứa máu, áo quần rách toạc, một lần nữa vợ chồng ông Thái đành phải chiều theo mong ước của con.

Cứ nghĩ rằng học hết THCS, Ân sẽ tự nguyện dừng bước, bởi trường xa hơn, lượng kiến thức tăng lên, đi kèm với đó là áp lực căng thẳng nhưng không ngờ Ân vẫn xin học tiếp. Ông Thái phải chạy vạy khắp nơi mua lại chiếc xe máy để hàng ngày đưa con đến trường. Rồi 3 năm THPT cũng đi qua với bao nỗi vất vả, lo toan của bố mẹ, mọi người đều mừng cho Ân. Bởi một người tật nguyền đã theo đuổi sự học đến hết bậc phổ thông, điều không mấy người có hoàn cảnh như cậu làm được. 

 

Hoàng Văn Ân thiết kế mẫu quảng cáo.
Hoàng Văn Ân thiết kế mẫu quảng cáo. Ảnh: Công Khang

Nhưng niềm khát vọng chưa dừng lại ở đó, Hoàng Văn Ân đã dự thi và trúng tuyển vào Trường Đại học FPT. Rất nhiều người đã đến chúc mừng và động viên vợ chồng ông Thái tạo điều kiện cho con trai tiếp tục học lên cao. Hay tin, bác Phan Đình Trạc lúc ấy là Chủ tịch UBND tỉnh  Nghệ An cũng đến động viên và tặng cậu chiếc máy tính xách tay để phục vụ việc học tập.

Tuy vậy, vợ chồng ông Thái không tránh khỏi sự bối rối, lo âu. Vì lần này không phải học trong xã, trong huyện, mà ra tận Hà Nội, cách nhà hơn 300 cây số, chi phí tốn kém đã đành, còn chuyện phục vụ sinh hoạt, ăn ở ai sẽ ở bên để giúp đỡ? Mất cả tuần bàn đi tính lại, cuối cùng ông Thái quyết định để bà Định theo ra chăm sóc, hỗ trợ con trai trong những năm đại học, còn ông ở nhà làm lụng ruộng vườn, tìm kế sinh nhai, tích cóp tiền bạc hàng tháng gửi ra cho hai mẹ con.

Cuộc sống vốn đã khó khăn, từ nay lại khổ cực thêm mấy phần, người bố làm việc quần quật từ sáng đến tối để kiếm tiền vậy mà chẳng đủ, phải thế chấp cả nhà cửa để vay tiền gửi cho con. Còn người mẹ theo con ra Thủ đô phải làm thuê, làm mướn để có thêm đồng ra, đồng vào, để chồng ở nhà đỡ vất vả. Bà Định chỉ mong thời gian trôi thật mau, để Ân sớm ra trường, để bà được trở về với gia đình, cùng chồng làm lụng. Hai năm đằng đẵng trôi qua, dịp may đã đến với bà Định khi một trung tâm nhân đạo nhận cử người giúp Ân trong các sinh hoạt hàng ngày.

Năm 2013, Hoàng Văn Ân tốt nghiệp Trường Đại học FPT, chuyên ngành Thiết kế đồ họa. Từ đó đến nay, cậu ở nhà thiết kế các mẫu quảng cáo cho những người quen biết trên địa bàn. Thu nhập chẳng đáng là bao, nhưng cậu không hề chán nản, vì đó là ước mơ và cũng là công việc yêu thích. Ân chia sẻ: “Em rất mong được nhận vào một nơi làm việc dành cho người khuyết tật, hoặc có nguồn vốn mở cơ sở in ấn, quảng cáo tại nhà. Hiện tại kinh tế gia đình rất khó khăn, eo hẹp nên chưa thể thực hiện được dự định”.

Công Khang

;
.
.